Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2022

Kỳ lạ món thịt lợn bốc mùi Tứ Xuyên treo trên xà 53 năm, chỉ dùng để chiêu đãi khách VIP

 Trung Quốc là nơi có rất nhiều món ăn kỳ lạ và phong phú.

Ở một nhánh của sông Nhã Lung thuộc Tứ Xuyên, Trung Quốc, có một thung lũng dài và hẹp ở cả hai bên, nơi 1 bộ tộc Tây Tạng sinh sống.

Không có nhiều người sinh sống trong bộ tộc này, chỉ khoảng 13.000 người, nhưng họ có nền văn hóa dân tộc độc đáo của riêng mình, rất khác biệt so với thế giới bên ngoài về phong tục dân gian và ngôn ngữ.

“Thịt lợn hôi thối” là một trong những nét văn hóa dân tộc tiêu biểu. Không giống như hầu hết mọi người thích ăn thịt lợn tươi, bộ tộc này thích treo thịt lợn và ăn nó sau nhiều năm.

Trong phong tục của bộ tộc, thịt lợn hôi là nguyên liệu thực phẩm rất cao cấp, là biểu tượng cho nghi thức cao nhất đối với sự hiếu khách ở quê nhà. Nếu nhà có khách, chủ nhà sẽ bày thịt lợn hôi cho khách thưởng thức.

Nếu bạn bước vào ngôi nhà của một gia đình ở đây, bạn sẽ thấy một hoặc vài con lợn khô treo trên xà nhà của họ.

Thịt lợn khi đã được treo trên xà sẽ không dễ dàng gỡ ra, chỉ được lấy khi có khách quý đến thăm hoặc các dịp quan trọng khác.

Trước đây, chương trình CCTV "A Home in the Distance" đã đưa tin về văn hóa kỳ lạ này, thậm chí còn có con lợn được treo trên xà và lưu giữ trong 53 năm.

Nhưng câu hỏi đặt ra là loại thịt lợn được cất giữ hàng chục năm này có thực sự ăn được hay không?

Sản xuất thịt lợn hôi thối

Họ nhồi lúa mạch vùng cao và các loại ngũ cốc khác vào trong dạ dày lợn, sau khi nhồi xong thì bôi bơ và tro rơm lên chỗ hở rồi khâu lại.

Mục đích của việc làm kín là để vi khuẩn lactic lên men, vi khuẩn lactic là vi khuẩn kỵ khí và chỉ có thể hoạt động tốt nếu chúng được phân lập với oxy. Vi khuẩn lactic có thể ngăn chặn hiệu quả vi khuẩn hiếu khí phá vỡ protein và ngăn chặn một số vi sinh vật có hại khác.

Sau khi bịt kín con lợn, người ta cho nó vào trong lớp cám lúa mì khô để hút nước, đồng thời liên tục thay lớp mới nếu bị ướt, quá trình này mất khoảng nửa tháng, lớp biểu bì sẽ từ từ khô lại.

Tiếp theo, họ treo những con lợn đã sơ chế khô trên xà nhà. Người dân ở đây thường sử dụng cách đốt củi truyền thống để nấu nướng, vì vậy, bất cứ khi nào họ đốt lửa để nấu ăn, cỏ và khói củi sẽ bay thẳng vào những con lợn treo trên xà nhà.

Trong quá trình hun khói, dầu và hơi ẩm trên con lợn sẽ được làm khô hoàn toàn. Được hun khói ngày này qua ngày khác, cộng với khí hậu khô hạn của địa phương nên những con lợn này có thể bảo quản được hàng chục năm.












Thứ Năm, 29 tháng 9, 2022

60 tuổi mới khởi nghiệp, 80 tuổi trở thành tỷ phú vua bánh mỳ, thầy giáo về hưu dạy chúng ta bài học quý Làm giàu không bao giờ muộn

Từ xe bánh mỳ dạo, một giáo viên nghỉ hưu ở tuổi 60 đã gây dựng nên một thương hiệu bánh mỳ nổi tiếng khắp đất nước tỉ dân.


Thầy giáo về hưu,

60 tuổi bắt đầu khởi nghiệp 

Toly Bread được thành lập vào những năm 1990. Sau hơn 20 năm phát triển, công ty đã trở thành một doanh nghiệp nổi tiếng Trung Quốc với vai trò sản xuất và kinh doanh các loại bánh như bánh mì, bánh trung thu, bánh tét...

Hiện tại, các cơ sở sản xuất của thương hiệu này đã được phân bố tại 17 khu vực ở Trung Quốc, với 220.000 điểm bán hàng. Đi đôi với thành công hiện tại, lịch sử phát triển hơn 20 năm của công ty không thể tách rời cái tên Ngô Chí Cương.

Ngô Chí Cương sinh năm 1935 ở Đan Đông, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Sau thời bình, ông quyết tâm tích cực học tập để lấy bằng đại học. Sau khi tốt nghiệp, ông lựa chọn công việc gắn bó với “phấn trắng bảng đen”, quyết định dành cả tuổi đời để làm giáo viên, ươm mầm biết bao thế hệ học sinh xuất sắc.

"Vua bánh mỳ" Ngô Chí Cương

Năm 1995, ông nghỉ hưu ở tuổi 60, chính thức khép lại những năm tháng đứng trên bục giảng. Thế nhưng, sự nhàm chán của cuộc sống an nhàn tuổi già lại thúc giục ông phải làm điều gì đó.

Lúc bấy giờ, ở Trung Quốc bắt đầu xuất hiện nhiều cơ hội làm ăn, không ít người tham gia lập nghiệp và mức sống xã hội đã được nâng cao hơn nhiều.

Trước sự sôi nổi ngoài kia, những “gợn sóng” trong lòng Ngô Chí Cương bắt đầu nổi dậy. Nhưng điều khiến ông lăn tăn là khởi nghiệp ở độ tuổi 60 liệu có ổn không? Có thể làm ra thành tích gì?

Một hôm, ông Ngô vô tình nhìn thấy đĩa bánh mì được dọn sẵn trên bàn và những chiếc bánh này đã thắp sáng ý tưởng khởi nghiệp trong ông: Tại sao mình không bán bánh mì?

Sau nhiều lần suy nghĩ, Ngô Chí Cương quyết định bán bánh mì trên xe đồ ăn sáng, ông nhận thấy các xe bán đồ ăn sáng mang đi trên các con đường, ngõ hẻm rất tiện lợi và nhanh chóng. Hơn nữa bánh mì là mặt hàng không cần đun nóng, bán trên xe di động không chỉ giải quyết được vấn đề mặt bằng cửa hàng, mà còn có thể phủ sóng rộng rãi khắp nơi.

Nói là làm, ông Ngô lấy số tiền tiết kiệm nhiều năm để mua nguyên liệu làm bánh mì, thuê một vài nhân công và bắt đầu lần kinh doanh đầu tiên đầy nhiệt huyết của mình.

Trở thành “Vua bánh mì”

Và rồi thương hiệu bánh mì Toly ra đời. Để đảm bảo hương vị của bánh mì, bánh mì tươi vừa sản xuất phải được ông phải gửi đi vào lúc 3 giờ sáng hàng ngày, và tất cả bánh mì phải được bày bán trước 6 giờ.

Ngoài việc chú trọng đến sự tươi ngon, ông Ngô cũng đề xuất triết lý kinh doanh là “chất lượng và không đắt tiền”. Ông muốn tập trung phát triển thương hiệu và lan rộng độ nhận biết sản phẩm, nên mỗi loại bánh của Toly đều có một hương vị riêng để đáp ứng nhu cầu của các nhóm khách hàng khác nhau, chất lượng bánh được nhiều người khen ngợi, giá cả tương đối hợp lý và lượng tiêu thụ rất khả quan.

Thời gian trôi qua, xưởng nhỏ ban đầu đã lớn lên từng ngày, dần dần bánh mì Toly đã vào được các cửa hàng, siêu thị ở Đan Đông và thiết lập chỗ đứng vững chắc trên thị trường địa phương. Đến năm 2005, Toly trở thành nhà sản xuất bánh mì tươi lớn nhất ở Đông Bắc Trung Quốc, nhờ đó ông chủ Ngô Chí Cương cũng trở thành “Vua bánh mì” ở vùng Đông Bắc.

Năm 2006, ông Ngô đặt tầm nhìn ra thị trường toàn quốc và khởi chạy mô hình bán sỉ - phân phối, mỗi xưởng sản xuất sẽ cung ứng sản phẩm trong bán kính 200km. Do bánh mì tươi có hạn sử dụng ngắn và không có chất bảo quản nên yêu cầu đối với chuỗi cung ứng sản phẩm khá cao.

Nếu sản xuất ít thì không đáp ứng được nhu cầu thị trường, sản xuất nhiều thì bánh sẽ hết hạn sử dụng và phải tiêu hủy nếu tiêu thụ không kịp, đó là rủi ro rất lớn. Để giảm lỗ nhiều nhất có thể, ngay từ khi thành lập công ty, ông Ngô đã quyết định áp dụng phương thức “sản xuất dựa trên doanh số bán hàng”.

Năm 2015, sau 20 năm phát triển nhanh chóng, Toly Bread đã chạm mốc 170.000 cửa hàng, trở thành công ty dẫn đầu trong ngành. Cũng trong năm này, Ngô Chí Cương - lúc này 80 tuổi đã đưa Toly Bread đổ bộ vào thị phần A. Kể từ khi niêm yết, chất lượng của công ty ngày càng được cải thiện, duy trì đà tăng trưởng ổn định và lợi nhuận ròng cũng tăng đều đặn.

Làm giàu

Không bao giờ muộn 

Năm 2019, Ngô Chí Cương 84 tuổi chính thức rút khỏi việc kinh doanh, công ty được giao cho hai người con trai quản lý. Không ai có thể ngờ rằng, chiếc xe bán hàng nhỏ bé năm nào sẽ trở thành đế chế bánh mì với giá trị thị trường hơn 5.5 tỷ USD.

Với tư cách là người tiên phong trong ngành, Ngô Chí Cương đã dẫn dắt doanh nghiệp vượt qua mọi khó khăn trên thị trường trong hơn 20 năm phát triển. Ông đã thực hiện mọi điều nhỏ nhặt nhất một cách chân thực nhất, mở ra một cơ hội lớn cho công ty.

Không có thành công của ai là dễ dàng, bạn cũng không thể sao chép thành công của bất kỳ ai. Điều mà Ngô Chí Cương mang đến cho chúng ta chính là sự kiên định, nghiêm túc khi làm việc và một thái độ sống tích cực: Chỉ cần có ước mơ thì sẽ không bao giờ là muộn để thực hiện nó.

Theo Toutiao









Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2022

Lá thư 86 chữ Gia Cát Lượng gửi con trai gói trọn trí tuệ 1800 năm trước

Đến nay, bài học thâm thúy ẩn sau bức thư của Gia Cát Lượng gửi cho con trai vẫn còn nguyên giá trị. Cha mẹ nào vận dụng được con cái ắt có tương lai rực rỡ.

Gia Cát Lượng tự là Khổng Minh, hiệu là Ngọa Long, được coi là một khai quốc công thần, nhà chính trị, ngoại giao kiệt xuất trong lịch sử Trung Quốc. Trong lịch sử, ông được ca ngợi là hình mẫu của những vị tướng tài đức vẹn toàn, là hiện thân của trí tuệ kiệt xuất.

Điều đó không chỉ thể hiện qua tài năng 'liệu sự như thần' trên chiến trường trận mạc mà còn qua những dòng tâm thư ông viết cho con trai mình. Bức thứ ngắn nhưng vô cùng thâm thúy, gói trọn trí tuệ từ hơn 1.800 năm trước khiến người đời sau phải nghiền ngẫm:

"Nết người quân tử, tĩnh để tu thân, kiệm dùng dưỡng đức.

Không đạm bạc chí chẳng sáng soi, không tĩnh tâm tiến xa chẳng nổi.

Học cần tâm tĩnh, tài cần phải học.

Không học, tài chẳng mở mang, không chí, chẳng thành nghiệp học.

Biếng nhác ắt chẳng thể tinh thông, nóng nảy sao tu thành tâm tính.

Tháng ngày vùn vụt, ý chí qua đi, thân đã già nua, chưa hiểu sự đời.

Nhà rách sầu bi, hối thì đã muộn".

Chỉ với 86 chữ, lá thư Gia Cát Lượng viết cho con trai gửi gắm 10 bài học sâu sắc, giúp khai mở sức mạnh, ảnh hưởng tới vận mệnh cả đời người.

Bài học 1: Tĩnh giúp tu thân, tâm

"Nết người quân tử, tĩnh để tu thân."

Gia Cát Lượng khuyên răn con trai: Tĩnh giúp tinh thần sáng suốt, mới có thể tu dưỡng thân, tâm. Tâm không tĩnh thì khó có thể khai phá bản thân, đưa ra những hướng đi tốt nhất.

Điều kiện quan trọng hàng đầu của học tập chính là môi trường yên tĩnh. Cuộc đời này không có chuyện một bước thành tiên, tất cả thành quả đều được hình thành trong sự tích lũy dần dần. Lúc này, sự tĩnh lặng đặc biệt quan trọng. Bởi sự nóng vội hay một phút bồng bột sẽ khiến con người không nhìn rõ phương hướng và trái tim mình, từ đó dễ đi sai đường, không tìm thấy hướng đi đúng đăn cho cuộc đời.

Con người trong cuộc sống hiện đại, xã hội xoay vần, thế cuộc thay đổi lại càng phải hiểu rõ sức mạnh của sự tĩnh tâm.

Bài học 2: Sống tiết kiệm là đang dưỡng đức.

"Kiệm dùng dưỡng đức"

Gia Cát Lượng khuyên con phải sống tiết kiệm để tu dưỡng đức hạnh cho bản thân. Sống trên đời cần phải tiết kiệm, chớ xem trọng danh vọng và tiền tài. Sử dụng tiền bạc có nguyên tắc không chỉ giúp con người thoát khỏi những khoản chi phù phiếm, vô bổ mà còn tránh được cảnh nợ nần, trở thành nô lệ của vật chất. Bên cạnh đó còn giúp mọi người hiểu được nhu cầu nào trong cuộc sống là quan trọng hơn và cần được ưu tiên.

Bài học 3: Sống đạm bạc khiến trí tuệ sáng suốt, nội tâm yên tĩnh sẽ suy nghĩ được xa hơn

"Không đạm bạc chí chẳng sáng soi, không tĩnh tâm tiến xa chẳng nổi."

Gia Cát Lượng răn dạy con trai rằng làm người không nên chạy theo danh lợi trước mắt, phải có hoài bão rõ ràng, bình tâm và chăm chú vào việc mình làm. Nếu tâm đầy dục vọng thì cuộc sống sẽ bon chen, sóng gió. Còn khi lòng trong sạch, tâm sẽ bình an, khi đó mới có thể cẩn thận lập kế hoạch cho tương lai.

Bài học 4: Học cần tâm tĩnh

"Học cần tâm tĩnh, tài cần phải học."

Gia Cát Lượng không tin vào thuyết thiên tài và cho rằng tài năng của một người là kết quả của sự siêng năng học tập. Đây cũng là cách duy nhất để mọi người có thể có tương lai tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, ông cho rằng việc học không phải là một việc dễ dàng và khuyên con trai khi học cần có một môi trường yên tĩnh và một trạng thái tinh thần tập trung thì mới phát huy hết được tài năng của mình. Ở cảnh giới tâm hồn tĩnh lặng, chuуên chú, thì hiệu quả đạt được sẽ tăng lên gấp bội.

Bài 5: Sức mạnh của tham vọng

"Không học, tài chẳng mở mang, không chí, chẳng thành nghiệp học."

Gia Cát Lượng dạy con trai nếu không học thì không thể phát triển tài năng, nếu không có hoài bão rõ ràng thì không thể đạt được thành công. Do đó, muốn bản thân phát triển, gia tăng năng lực thì không chỉ học kiến thức ở trường lớp mà cần phải rèn luyện ý chí kiên trì.

Trong quá trình học, sự quyết tâm và kiên trì rất quan trọng, bởi nếu không có ý chí, bạn sẽ bỏ cuộc giữa chừng. Bởi vì nếu thiếu ý chí, bạn rất có thể bỏ dở giữa đường. Đạo lý này thật sự có bao nhiêu người đã học được?

Bài học 6: Sức mạnh của tốc độ

"Biếng nhác ắt chẳng thể tinh thông"

Mọi việc trong cuộc sống muốn thành toàn thì cần phải nắm chắc tốc độ. Ông khuyên rằng, không nên cứ trì hoãn một việc nào đó mà cần nắm chắc việc cần làm.Thời đại hiện nay là thời đại của công nghệ máy tính, mọi thứ đều hướng đến sự hiệu quả. Trí tuệ của 1.800 năm trước vẫn còn hữu dụng.

Đi trước một bước, không chỉ đạt được lý tưởng của mình mà bạn còn có nhiều thời gian để sửa sai và hoàn thiện bản thân hơn.

Bài học 7: Sức mạnh của tính cách

"Nóng nảy sao tu thành tâm tính."

Theo Gia Cát Lượng, con người nếu quá nóng nảy thì sẽ không thể tu dưỡng nhân cách. Một người càng nôn nóng thì càng dễ mù quáng, lầm đường lạc lối và càng dễ đánh mất chính mình. Ông hiểu rõ trong cuộc đời cần phải cân bằng rất nhiều thứ, phải "tinh thông", cũng phải "tu tâm dưỡng tính" nên đã răn dạy con mình nhiều lúc phải biết sống chậm lại và nhìn nhận thật kỹ trái tim mình. Cũng như một nhà tâm lý học nói rằng tư tưởng quyết định hành vi, hành vi quyết định thói quen, thói quen quyết định tính cách, tính cách quyết định vận mệnh của con người.

Bài 8: Thời gian sẽ làm hao mòn mọi thứ

"Tháng ngày vùn vụt, ý chí qua đi."

Gia Cát Lượng nhận ra rằng thời gian trôi nhanh, ý chí kiên cường của con người cũng sẽ hao mòn. Cuộc đời thật ngắn ngủi và chẳng ai trong chúng ta có thể đoán được thời gian của mình đã trôi về đâu. Cứ tưởng rằng sau hôm nay sẽ có ngày mai, ngày mai sẽ có ngày kia, nhưng đôi khi nếu bỏ lỡ một giây phút thì sẽ đánh mất cả đời. Nếu không biết trân trọng, có những thứ sẽ trôi qua trong hối tiếc. Vì vậy hãy tận dụng thời gian và cố gắng sống trọn vẹn từng giây phút.

Bài học 9: Sức mạnh của việc lên kế hoạch cuộc đời

"Thân đã già nua, chưa hiểu sự đời."

Đời người rồi cũng có ngày sẽ như lá khô rơi rụng, không thể thu giữ, chỉ có nỗi bi thương còn đọng lại. Gia Cát Lượng nhận ra rằng thời gian như bóng câu qua cửa sổ, khi già nua, lỗi thời, không theo kịp sự thay đổi của thời cuộc, mới đau thương than vãn bỏ lỡ tháng ngày, hối hận, muốn làm lại cũng không kịp nữa. Do đó, ông căn dặn con trai cần phải biết lập kế hoạch cho cuộc đời mình, nên nghĩ từ cái lớn, nhưng bắt tay vào làm từ cái nhỏ. Con đường phía trước còn rất dài, cần lên kế hoạch trước để có thể đi một cách suôn sẻ hơn.

Bài 10: Sức mạnh của việc sắp xếp hợp lý

"Thân đã già nua, chưa hiểu sự đời."

Bức thư trên do Gia Cát Lượng viết cho con trai chỉ sử dụng 86 chữ nhưng nội hàm giáo dục lại bác đại tinh thâm. Bởi vậy không phải lúc nào dài dòng văn tự cũng tốt, đôi lúc càng đơn giản thì càng nói rõ được nội hàm. Đấy cũng là cái uyên thâm trong bậc hiền tài ngày xưa.







Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2022

Cuộc đời lạ thường của người phụ nữ phát minh ra sóng wifi Tài và sắc song hành

Wifi là một dịch vụ quá đỗi phổ biến, gần như không thể thiếu trong xã hội hiện đại ngày nay. Nhưng ít ai biết rằng người đã thai nghén ra nó lại không được người đương thời ghi nhận xứng đáng với phát minh vĩ đại của mình.

Vừa là đại minh tinh, vừa là nhà phát minh tài năng đặt nền móng cho Wifi: Đó là câu chuyện chưa kể về biểu tượng sắc đẹp một thời làm chao đảo cả Hollywood.

Wifi là một dịch vụ quá đỗi phổ biến, gần như không thể thiếu trong xã hội hiện đại ngày nay. Nhưng ít ai biết rằng “người mẹ” đã thai nghén ra nó lại không được người đương thời ghi nhận xứng đáng với phát minh vĩ đại của mình.

Nữ diễn viên xinh đẹp gốc Áo, Hedy Lamarr từng một thời làm chao đảo cả Hollywood vì vẻ ngoài kiều diễm của mình. Nhưng ít ai biết rằng, ẩn bên dưới mái tóc đen tuyền của Lamarr là một bộ óc rất thông minh. Và chính bà đã sử dụng trí thông minh ấy để phát minh ra một công nghệ mới – nền tảng cho một loại hình dịch vụ có thể bắt gặp ở mọi nơi ngày nay - Wifi.

Hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về cuộc đời đầy thăng trầm của Hedy Lamarr - biểu tượng sắc đẹp của Hollywood – cùng những hé mở về trí thông minh sắc sảo đã không được người cùng thời đánh giá đúng mực.

Trí tuệ vượt trội từ khi còn nhỏ

Sinh ngày 9 tháng 11 năm 1914 ở Vienna, Áo, Lamarr đã sớm thể hiện một trí tuệ vượt trội ngay từ khi còn nhỏ.

Cha bà vẫn thường trò chuyện với cô con gái về hoạt động bên trong của máy móc, và dưới sự khuyến khích của ông, Lamarr đã thử tháo hộp nhạc khi mới 5 tuổi để xem hoạt động bên trong như thế nào. Bà cũng thể hiện tài năng về ngôn ngữ khi có thể nói tới 4 thứ tiếng khi mới lên 10 tuổi.

Nhưng ấn tượng mạnh mẽ nhất của mọi người về Hedy Lamarr là ngoại hình đầy cuốn hút. Năm 16 tuổi, bà lọt vào mắt xanh của đạo diễn điện ảnh Max Reinhardt, người từng say sưa nói rằng vẻ đẹp của bà là vô song ở châu Âu - và thậm chí trên toàn thế giới.

Từ đó, cuộc đời của Lamarr rẽ sang hướng khác. Bà học diễn xuất tại trường kịch nghệ Reinhardt ở Berlin và giành được vai diễn trong bộ phim năm 1930 có tên Geld auf der Straβe (“Money on the Street”).

Thành công ban đầu này đã dẫn đến một bộ phim năm 1933 gây chấn động thế giới - Ekstase, hay Ecstasy. Dù bộ phim có gây ra những tranh cãi nhất định, Hedy Lamarr cũng đã dánh dấu tên tuổi mình trên màn ảnh. Và những hào quang chỉ mới bắt đầu.

Từ bà nội trợ buồn tủi đến minh tinh Hollywood

Khi sự nghiệp đang lên, Hedy Lamarr lọt vào mắt xanh của một thương gia người Áo. Rất nhanh chóng, ông này đã tán tỉnh bà và hai người kết hôn vào năm 1933.

Nhưng Lamarr - giống như một nhân vật mà bà từng thủ vai - bị mắc kẹt trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Chồng bà – ông Mandl - cấm Lamarr diễn xuất, thậm chí còn biến người vợ tài năng sáng giá của mình thành một bà nội trợ suốt ngày ở nhà để phục vụ, mua vui cho bạn bè,

“Tôi giống như một con búp bê,” Lamarr nhớ lại. “Giống như một món đồ, một đối tượng nghệ thuật bị kiểm soát, bị giam cầm, không có tâm trí, không có cuộc sống riêng.”

Mệt mỏi vì những đêm dài phải phục vụ Mandl và bạn bè của ông ta, Lamarr âm mưu bỏ trốn. Năm 1937, bà trốn chạy khỏi cuộc hôn nhân đầy ám ảnh và chuyển đến London.

Ở đó, định mệnh đã đưa bà gặp Louis B. Mayer. Cùng nhau, cả hai bắt đầu hành trình vượt Đại Tây Dương đến xứ cờ hoa.

Cuộc đời Lamarr tiếp tục sang trang khi bà đặt chân lên đất Mĩ. Cái tên Lamarr ngay lập tức gây tiếng vang lớn ở Hollywood. Trong 10 năm, bà liên tiếp được ngợi ca khi tham gia hàng loạt những dự án phim đình đám của Hollywood.

Nhưng kể cả khi đang trong đỉnh cao của sự nghiệp diễn xuất, Lamarr vẫn chưa bao giờ quên niềm vui sướng khi khám phá chiếc hộp âm nhạc ngày nào. “Bộ não của con người thú vị hơn vẻ bề ngoài,” bà từng chia sẻ.

Và khi châu Âu dậy sóng vì Thế chiến II, Hedy Lamarr bắt đầu nghĩ cách có thể sử dụng trí óc một cách hữu ích hơn cho xã hội.

Trí tuệ của một nhà phát minh thiên tài

Ít ai biết rằng Hedy Lamarr luôn giữ cho sự tò mò sôi sục trong cơ thể, kể cả khi ở Hollywood. Ban ngày, bà vẫn là một diễn viên, nhưng khi đêm xuống, bà vui thích với công việc nghiên cứu và phát minh, với những thành quả như một loại đèn giao thông mới hay một viên nén có ga để làm nước ngọt. Và khi Lamarr đến với doanh nhân sáng tạo Howard Hughes, bà càng có điều kiện đã phát triển sở thích phát minh.

Không giống những người đàn ông khác ở Hollywood, Hughes rất ủng hộ đam mê của Lamarr và thậm chí đã từng gọi bà là “thiên tài”. Với sự ủng hộ mạnh mẽ từ Hughes, Lamarr đã có phát minh vĩ đại nhất cho mình vào năm 1940.

Trong một bữa tiệc tối, Lamarr bắt chuyện với nhà phát minh George Antheil về cuộc chiến lan rộng ở châu Âu. Khi nghĩ lại những bữa tối nhàm chán mà bà đã phải tổ chức cho chồng cũ Mandl và những người bạn của ông ta, Lamarr và Antheil chợt nảy sinh một ý tưởng về cái gọi là “nhảy tần”.

Nhảy tần là kĩ thuật cho phép thay đổi tần số giữa máy bay và ngư lôi dẫn đường để kẻ thù không thể làm nhiễu tín hiệu vô tuyến. Do các tín hiệu liên tục thay đổi, kẻ thù sẽ không thể dự đoán được.

Lamarr rất đam mê với khoa học. Ảnh: Forbes.

Phát minh này mang lại cho Lamarr và Antheil bằng sáng chế vào năm 1942, tuy nhiên Hải quân Hoa Kỳ vẫn quyết định không áp dụng tính năng nhảy tần vào hoạt động quân sự. Và Lamarr vẫn nỗ lực hết mình để hỗ trợ cho quân đội Mỹ trong chiến tranh thế giới II, bằng vị thế và quyền lực minh tinh của mình, không phải bằng phát minh thiên tài bị bỏ qua kia.

May mắn thay, thành quả của Hedy Lamarr đã không hoàn toàn trở nên lãng phí. Ý tưởng của bà về sau sẽ được sử dụng để phát triển các công nghệ WiFi, Bluetooth và GPS hiện đại. Và Lamarr một ngày nào đó sẽ được công nhận là "Mẹ đẻ của WiFi"

Bi kịch của một trang tuyệt sắc giai nhân

Nửa sau cuộc đời, trí tuệ thiên tài của Lamarr hoàn toàn bị che mờ bởi những drama liên quan đến đời tư. Cùng với đó, 6 cuộc hôn nhân và cuốn tự truyện gây tranh cãi là đề tài khai thác triệt để của những trang báo lá cải. Và vụ bắt giữ vì tội ăn cắp đồ vào năm 1966 và 1991 cũng đẩy bà vào tâm điểm chú ý của dư luận.

Thông tin về những năm cuối đời của bà vẫn là một bí ẩn, vì bà nổi tiếng là một người sống ẩn dật, hiếm khi xuất hiện ra công chúng. Những gì được biết là bà qua đời vào ngày 19 tháng 1 năm 2000, ở tuổi 85. Nguyên nhân cái chết sau đó được tiết lộ là do bệnh tim.

Cũng trong những năm cuối đời, Lamarr rơi vào tình trạng tự căm ghét chính mình. Bà từng viết rằng khuôn mặt xinh đẹp của mình “đã mang đến bi kịch và đau khổ trong suốt 5 thập kỷ. Khuôn mặt của tôi là một chiếc mặt nạ không thể tháo ra: Tôi phải luôn sống chung với nó. Tôi nguyền rủa nó ”.

Nhưng ngay cả khi hào quang của Hedy Lamarr lụi tàn trước khi bà qua đời, bộ óc thiên tài và những phát minh của bà vẫn không bao giờ bị lãng quên. Vào những năm 1960, công nghệ nhảy tần lần đầu tiên được áp dụng trong quân đội Mĩ. Trong những thập kỷ sau đó, nó đã thay đổi thế giới một cách không thể ngoạn mục hơn, với những ứng dụng toàn cầu như WiFi và Bluetooth. Và Lamarr cũng lần lượt được các tổ chức quốc tế ghi nhận đóng góp vĩ đại cho ngành kĩ thuật vô tuyến.

Có thể nói, trong suốt cuộc đời của mình, Hedy Lamarr được ghi nhớ chủ yếu nhờ sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, hơn tài năng khoa học kĩ thuật. Nhưng chính trí tuệ của bà mới là thứ quý giá hơn cả, và sau này cũng mang lại cho Lamarr sự ghi nhận xứng đáng.

Cuộc đời Lamarr giống như một vai diễn mà bà từng đảm nhận trong bộ phim Ziegfeld Girl năm 1941, trong đó bà tái hiện hình ảnh một người phụ nữ quyến rũ với chiếc mũ đội đầu đầy các ngôi sao lung linh. Nhưng những ngôi sao ấy dù có chói lọi đến đâu, tỏa sáng đến đâu cũng không thể so sánh với trí tuệ sáng ngời của người phụ nữ đang đội chúng trên đầu.

















Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2022

Doanh nhân nhỏ bé cao chưa đầy một mét, khởi nghiệp từ năm 16 tuổi sở hữu khối tài sản khổng lồ Có ý chí thì không khó khăn ngăn được bạn chinh phục ước mơ

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 03:01, under | No comments

“Nữ hoàng ngành giấy” Biến từng mẩu giấy vụn thành doanh nghiệp lớn nhất Trung Quốc và triết lý “kiên trì quan trọng, chí hướng còn quan trọng hơn”

Bằng chính đôi tay của mình, vị nữ tỷ phú này đã tích lũy được khối tài sản khổng lồ với khởi điểm là những trang bìa tờ giấy rồi trở thành người phụ nữ giàu nhất đất nước tỷ dân.

Khác với nhiều doanh nhân công nghệ, vị nữ tỷ phú này chọn khởi nghiệp từ ngành công nghiệp tái chế giấy phế liệu. Bà đã bỏ ra suốt 35 năm tập trung vào ngành công nghiệp giấy này, rồi dựa vào công việc "kinh doanh nhỏ" khiêm tốn ban đầu này để trở thành người phụ nữ giàu có nhất ở Trung Quốc. Bà chính là "Nữ hoàng ngành giấy" của Trung Quốc, Trương Nhân.

Tỷ phú Trương Nhân sinh năm 1957 tại Thiều Quan, Quảng Đông, Trung Quốc, trong thời đại khan hiếm vật chất và chủ trương "tri ​​thức thay đổi vận mệnh". Sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học được khôi phục lại tại Trung Quốc, Trương Nhân đã đỗ đại học bằng chính nỗ lực của mình. Đối với những người thuộc thế 5X mà nói, đó là một bước ngoặt về vận mệnh. Sau khi ra trường, bà làm kế toán cho một công ty liên doanh được trả lương cao ở Thâm Quyến, nhờ sự chăm chỉ và năng lực vượt trội, bà nhanh chóng trở thành giám đốc công ty.

Tuy nhiên, vào năm 1985, ở 27 tuổi, Trương Nhân đã từ bỏ công việc đang làm và rời đi để theo đuổi sự nghiệp riêng. Tình cờ, bà nhận thấy sự thiếu hụt giấy ở đại lục và tiềm năng thị trường khổng lồ, và bắt đầu đặt chân vào ngành công nghiệp giấy.

Nữ tỷ phú Trương Nhân

Năm 1987, bà bắt đầu tìm kiếm một nhà máy giấy ở đại lục với tư cách là đối tác, và nhanh chóng liên doanh với nhiều nhà máy giấy khác nhau, khoảng thời gian đó, bà tích lũy được cả kinh nghiệm và sự giàu có.

Thông qua việc đổi mới và chuyển đổi công nghệ tái chế giấy phế liệu, công việc kinh doanh của bà dần được mở rộng, hai vợ chồng cũng bắt đầu đặt mục tiêu sang Hoa Kỳ, nơi giàu tài nguyên rừng, giá giấy phế liệu thấp và hệ thống tái chế giấy thải rất phát triển. Tháng 2/1990, hai vợ chồng bà Trương Nhân thành lập Công ty giấy Zhongnan Holding. Trong vòng 10 năm, hai vợ chồng bà đã thành lập 7 nhà máy đóng gói và công ty vận tải tại Hoa Kỳ.

Bên trong một xưởng sản xuất giấy

Bằng cách này, bà Trương Nhân vận chuyển giấy phế liệu giá rẻ mua tại Hoa Kỳ mua về Trung Quốc, rồi tái chế thành giấy có thể sử dụng được tại công ty giấy Zhongnan và bán ra thế giới. Thu gom giấy phế liệu từ Mỹ, vận chuyển về Trung Quốc rồi đem bán sau khi xử lý có vẻ là một "công việc kinh doanh" hơi vất vả, nhưng tất cả thực tế đều đã nằm trong tính toán của bà.

Năm 1996, Trương Nhân đầu tư 110 triệu đô la Mỹ để thành lập Nine Dragons Paper Holdings LTD. Những năm sau đó, Nine Dragons tiếp tục cải tiến việc xây dựng dây chuyền sản xuất và nhanh chóng chiếm lĩnh hơn 70% thị trường nguyên liệu giấy tái chế. Cho đến năm 2006, Nine Dragons Paper bước vào thời kỳ đỉnh cao của sự phát triển, ở giai đoạn này, mô hình quản lý tập đoàn được triển khai, cùng năm đó, bà Trương Nhân trở thành chủ tịch tập đoàn.

Công ty Nine Dragons Paper (Holding) LTD.

Tháng 3 năm 2006, Nine Dragons Paper (Holding) LTD. được phát hành công khai lần đầu tại Hồng Kông. Cũng trong năm đó, Bà Trương Nhân đã vượt qua Hoàng Quang Dụ (cựu Chủ tịch Tập đoàn GOME, nhà bán lẻ điện tử tiêu dùng lớn nhất ở Trung Quốc) với khối tài sản 27 tỷ nhân dân tệ và trở thành người phụ nữ giàu nhất Trung Quốc đầu tiên trên bảng xếp hạng những người giàu có nhất của tờ Hurun.

Trương Nhân - người phụ nữ giàu nhất Trung Quốc đầu tiên trên bảng xếp hạng những người giàu có nhất của tờ Hurun.

Nine Dragons Paper (Holding) LTD. tiếp tục từng bước phát triển thành doanh nghiệp hàng đầu trong ngành, 3 năm sau đã thành công lọt vào top 500 doanh nghiệp sản xuất hàng đầu Trung Quốc.

Cuối năm 2005, năng lực sản xuất của Nine Dragons Paper (Holding) LTD. đạt 3,3 triệu tấn, đứng thứ nhất cả Trung Quốc, thứ hai châu Á và thứ tám thế giới, công ty cung cấp sản phẩm cho các công ty nổi tiếng như Coca-Cola, Nike, Haier. Năm 2018, doanh thu của Nine Dragons Paper đã vượt qua con số 50 tỷ NDT.

Vào ngày 26/2/2020, bà Trương Nhân xếp thứ 368 trong danh sách người giàu toàn cầu của Hurun với khối tài sản 42 tỷ nhân dân tệ (khoảng 150 nghìn tỷ). Bằng chính đôi tay của mình, bà Trương Nhân đã tích lũy được khối tài sản khổng lồ với khởi điểm là những trang bìa tờ giấy rồi trở thành người phụ nữ giàu nhất. Thực tế này cũng chứng minh một điều rằng mọi ngành dù lớn hay nhỏ đều có thể khiến bạn công thành danh toại.

Bà Trương Nhân hiện đang sở hữu trong tay khối tài sản trị giá hàng ngàn tỷ đồng

Kiên trì đã quan trọng, chí hướng còn quan trọng hơn! Con đường thành công không phân biệt nam nữ, cũng không phân biệt ngành nghề, mong rằng tất cả chúng ta đều sẽ tìm được một hướng đi thích hợp cho mình và luôn đủ nhiệt huyết để kiên trì nó đủ lâu!













Thứ Tư, 11 tháng 5, 2022

Cú lội ngược dòng ngoạn mục của doanh nhân trở thành tỷ phú ở tuổi 29, 34 tuổi tai nạn liệt 2 chân, tuổi 44 vinh quang một lần nữa: Nhất định không chịu khuất phục số phận!

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 00:39, under | No comments

 "Công ty nợ mọi người thì nhất định sẽ bù đắp lại. Mọi người không phải lo tôi sẽ chạy mất, dù sao tôi cũng chạy không nổi.” Người nói câu này là một ông chủ tàn tật.

Nhờ vào sự kiên trì và bền bỉ, ông chủ đặc biệt này có trong tay 3 nhà máy giấy với hơn 1000 nhân viên, thu nhập hàng năm của công ty đạt 700 triệu NDT và lợi nhuận ròng hàng chục triệu.

Doanh nhân người Quảng Đông này là Lưu Chí Thông- chủ tịch của công ty công ty giấy Thông Dụ thành phố Đông Quan.

Doanh nhân trẻ tuổi, tài năng

Nói đến cái duyên với ngành giấy, phải bắt đầu từ tuổi thơ của Lưu Chí Thông. Khi học tiểu học, cha ông là giám đốc một nhà máy sản xuất sản phẩm giấy nên ông không còn xa lạ với các sản phẩm làm từ giấy.

Năm 1987, Lưu Chí Thông bắt đầu làm việc trong một nhà máy sản xuất giấy ở Đông Quan. Trong thời gian 6 năm làm việc, Lưu Chí Thông được sếp đánh giá cao bởi phẩm chất cá nhân và năng lực quản lý tốt.

Đầu năm 1990, Lưu Chí Thông cùng với ông chủ của mình hợp tác, mở một xưởng sản xuất giấy nhỏ. Sau đó, công việc kinh doanh của ông chủ ngày càng mở rộng nên đã rút dần khỏi nhà máy sản xuất này.

Năm 1992, Lưu Chí Thông quyết định thành lập công ty riêng của mình, Công ty trách nhiệm hữu hạn Giấy Dụ Cơ thành phố Đông Quan, đặt nền móng vững chắc cho tương lai. Khi đó, công ty chỉ là một căn nhà gỗ 300m2, nhân viên cũng chỉ vỏn vẹn 10 người.

Sau khi thành lập nhà máy, Lưu Chí Thông cũng mở một công ty môi giới hải quan và một công ty phế liệu ở khu vực nội thành, chủ yếu kinh doanh ngoại thương và kiếm được món hời đầu tiên trong đời. Năm 1996, Lưu Chí Thông tập trung vào nhà máy sản xuất giấy, đổi tên công ty thành "Dụ Dương".

Sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, đến cuối năm 1999, giá trị sản lượng hàng năm của nhà máy đạt 200 triệu USD, với 400-500 lao động, Lưu Chí Thông khi đó mới 29 tuổi.

Tai nạn ập tới

Khi đang phát triển thuận lợi, một vụ tai nạn xe hơi đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông. Vào tháng 5 năm 2004, Lưu Chí Thông 34 tuổi, cùng một người quản lý đến Hà Nam để kiểm tra, chuẩn bị mở một nhà máy tại đây. Ông bất ngờ gặp tai nạn xe hơi khi đang trên đường trở về Đông Quan. Sau tai nạn, ông không thể đứng dậy được nữa.

"Lúc đó tôi đã lái hơn 10 tiếng đồng hồ, vừa chuyển tay lái cho quản lý thì tai nạn xảy ra", Lưu Chí Thông nhớ lại.

Số phận trớ trêu: tai nạn lần này làm đốt sống thứ năm và sáu của Lưu Chí Thông bị tổn thương nghiêm trọng. Ông bị liệt nửa người, lòng bàn tay cũng không cử động được. Chỉ vài ngày trước đó, ông vẫn là một doanh nhân trẻ tuổi đầy triển vọng, trong nháy mắt đã trở thành một người tàn tật.


Con đường trở lại

Số phận đã không đánh gục được Lưu Chí Thông, ông kiên cường sống tiếp, bắt đầu cuộc sống trên chiếc xe lăn. Sau 2 năm điều trị, Lưu Chí Thông trở lại công ty. Đối mặt với các nhân viên, Lưu Chí Thông hứa: “Tôi nhất định sẽ giữ cho nhà máy tiếp tục hoạt động!”

Mặc dù quay lại làm việc tại nhà máy nhưng Lưu Chí Thông gặp rất nhiều khó khăn. Khi đó, nhiều khách hàng lo lắng rằng công ty của Lưu Chí Thông không thể duy trì được. Sự cạnh tranh trong ngành giấy rất khốc liệt, làm thế nào để một người tàn tật dẫn dắt một doanh nghiệp bật lên trên thị trường cạnh tranh như vậy; làm thế nào để cơ thể nặng nhọc không ảnh hưởng đến công việc.

Đối mặt với hàng loạt vấn đề này, dù là ai đi chăng nữa, e rằng họ sẽ cảm thấy bất lực, nhưng Lưu Chí Thông đã không bỏ cuộc, với tinh thần trách nhiệm và sự kiên trì của mình, ông đã giải quyết từng vấn đề một.

1. An ủi nhà cung cấp và nhân viên

Sau khi Lưu Chí Thông bị thương, nhiều khách hàng rất lo lắng việc hợp tác sẽ bị ảnh hưởng. Lưu Chí Thông cam kết với đối tác sẽ vực lại công ty, tuyệt đối không làm họ thất vọng và hầu như tất cả các đối tác đều chọn tin tưởng ông.

Để truyền cảm hứng cho nhân viên, Lưu Chí Thông quyết tâm đến nhà máy mỗi ngày. Thậm chí, ông chủ cấp cao bị liệt này còn vào làm việc trong nhà máy cùng với các nhân viên của mình. Lưu Chí Thông nói: “Chỉ cần tôi không gục ngã, các nhân viên sẽ có niềm tin và công ty sẽ vững như thạch bàn.”

2. Thành lập công ty mới và tuyển dụng nhân tài

Năm 2007, sau khi Lưu Chí Thông trở lại được một năm, công việc kinh doanh của công ty dần trở lại bình thường, nhưng ông không hài lòng với hiện tại và dự định thành lập một công ty mới.

Vợ ông cho rằng việc điều hành tốt công ty hiện tại đã là điều khó khăn, với điều kiện như hiện tại làm sao có thể thành lập công ty mới? Tuy nhiên, Lưu Chí Thống cuối cùng cũng thuyết phục được vợ. Ông cho rằng, làm kinh doanh giống như chèo thuyền ngược dòng, quan trọng nhất là năng lực, không chèo nhanh thuyền sẽ trôi theo dòng nước. Nhất là trong ngành giấy, phải mở rộng, phát triển quy mô mới có thể đứng vững trên thị trường.

Sau đó, Lưu Chí Thông thành lập Công ty TNHH Giấy Thông Dụ thành phố Đông Quan, ông giữ vai trò chủ tịch và vợ là tổng giám đốc.

Lưu Chí Thông nhận ra, muốn công ty tồn tại lâu dài thì tuyệt đối không thể chỉ dựa vào hai vợ chồng. Ông bỏ ra rất nhiều công sức và chiêu mộ rất nhiều nhân tài sản xuất và quản lý từ các công ty trong cùng lĩnh vực. Trong đó, để mời một chuyên gia Đài Loan làm phó chủ tịch, Lưu Chí Thông đã bay đến Đài Bắc 3 lần trong vòng một tháng, không màng khó khăn và hạn chế trong việc di chuyển của bản thân. Cảm động trước sự chân thành của Lưu Chí Thông, vị chuyên gia này cuối cùng đã đồng ý gia nhập công ty.

3. Áp lực tạo ra kim cương

Lưu Chí Thông là một người tàn tật, mỗi bước đi anh đều phải nỗ lực và kiên trì hơn người bình thường.

"Anh ấy là một người có tính cách rất cứng rắn", những người xung quanh đều nói về Lưu Chí Thông như vậy. Khi làm việc, ngoại trừ một số đoạn dốc cần phải đẩy, Lưu Chí Thông luôn tự mình điều khiển xe lăn trong nhà máy.

“Sớm bảy tối mười” là thời gian làm việc bình thường của anh. Lưu Chí Thông đến nhà máy đúng giờ lúc 7 giờ sáng và làm việc cho đến 10 giờ tối. Ông mặc quần áo công nhân, ăn cơm trong căng tin của nhà máy, sinh hoạt ngay tại văn phòng. Do một số giấy tờ của công ty yêu cầu chữ ký cá nhân, Lưu Chí Thông đã nỗ lực tập luyện động tác viết trong 3- 4 năm liền. Hiện tại, về cơ bản ông có thể viết hầu hết các từ, xử lý những giấy tờ quan trọng.

Xương sống của Lưu Chí Thông bị cong, cơ PSOAS bên trái cũng bị căng, nhưng ông vẫn kiên trì. Ngoài việc học, Lưu Chí Thông cũng nhất quyết tập luyện hàng ngày và di chuyển chậm rãi với sự hỗ trợ của cây nạng. "Nhiều lúc tôi nghĩ, mình không thiếu tiền thì sao phải chịu khổ thế này, nhưng nếu tôi không quản lý công ty, vợ lại chưa có kinh nghiệm quản lý nên không thể thay thế tôi được. Tôi phải tiếp tục đứng ở tiền tuyến! Chỉ cần tất cả mọi người đồng tâm hợp lực, công việc kinh doanh sẽ ngày càng phát triển lớn mạnh hơn", Lưu Chí Thông nói.

Thành công của một người “tàn nhưng không phế”

Hiện ông đã sở hữu ba nhà máy giấy với gần 1.000 nhân viên, thu nhập hàng năm của công ty đạt 700 triệu nhân dân tệ, và lãi ròng hàng chục triệu!

Nhìn lại hành trình khởi nghiệp của mình, Lưu Chí Thông cho rằng khối tài sản ông tích lũy được là nhờ sự đồng hành của người bạn đời và những công nhân, đối tác kỳ cựu không rời bỏ mình.

Trong vòng bạn bè, có hơn 20 đối tác làm ăn đã hợp tác hơn 10 năm. Đối với kế hoạch trong tương lai, Lưu Chí Thông tràn đầy tự tin. "Nếu không có vụ tai nạn ô tô, có lẽ tôi đã không làm tốt được như vậy. Trong thời gian tới, tôi sẽ tiếp tục mở rộng sản xuất, phấn đấu quy mô doanh nghiệp sớm vào tốp 10 cả nước.” Lưu Chí Thông nói.

Số phận là cái cớ cho kẻ yếu, và “may mắn” và “khiêm tốn” là từ dành cho kẻ mạnh.