Thứ Ba, 1 tháng 9, 2020

Bài viết không lãng phí của bạn 1 giây nào khi đọc của Tiến sĩ giáo dục gửi tới cha mẹ đang có con học cấp 1 trước thềm năm học mới

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 02:04, under | No comments

 Một năm học mới lại “mấp mé” khai giảng. Mỗi năm vào thời điểm này, đều rất muốn viết một cái gì đó cho các bố mẹ có con học cấp 1, đặc biệt là nếu con đầu chuẩn bị vào lớp 1.


Đã dự giờ cả 2.000 tiết học cấp 1 ở 30+ trường, và cũng đã dõi theo tầm hơn nghìn đứa trẻ đi qua thời cấp 1 và "tiến hóa" thế nào lên cấp 2, và trực tiếp dạy vài trăm đứa cấp 1 từ các trường đình đám nhất của Hà Nội và Sài Gòn, lẫn "nghe ngóng" bao nhiêu trang mạng, đội nhóm phụ huynh, có lẽ mình đã thấy quá nhiều những điều không ổn trong cách định hướng, đồng hành và dạy con trẻ suốt thời cấp 1. (Mình không dám nói đến chuyện Nuôi, vì chưa có kinh nghiệm.)

Nếu không nói ra thì chắc được "yên ổn", không bị cà chua gạch đá, nhưng cứ phải chứng kiến cách người lớn đang "nhào nặn" tụi trẻ con hơi lệch và đôi khi phản giáo dục, nhiều lúc mình thấy... quá bất an. Thôi thì hôm nay cũng mạo muội nhắn gởi vài điều cho các anh chị em đang làm bố mẹ cho lũ trẻ cấp 1 vậy.

Lời đường mật thì dễ nói lọt tai, ai ai cũng thích lắm, nhưng có khi "thuốc đắng" thì… không sắc không được.

1. Kỹ năng học tập nền tảng

Học tập đúng là quan trọng, nhưng cũng cần xác định cái gì là nền tảng nhất. Với con nít cấp 1, biết đọc lưu loát, viết văn gãy gọn, có đầu có đuôi và làm toán cơ bản ổn thì đã là… quá ổn rồi. Giờ đây, nhiều người cứ thích nhồi cho tụi nhỏ những cái cao siêu của cấp 2 đẩy xuống để thi thố này kia, thật ra nếu làm quá trớn thì là phản khoa học và phản giáo dục.

Phần lớn đứa trẻ không cần những thứ cao siêu đó. Mong mọi người bình tĩnh, đừng vì chạy đua để rồi quên mất, với con trẻ cấp 1, học tập chỉ là MỘT TRONG NHỮNG MỤC TIÊU, chứ KHÔNG PHẢI LÀ MỤC TIÊU DUY NHẤT của tuổi thơ.


Và đừng có lấy cái luận điểm cực kỳ "ngây thơ" là bộ não của đứa trẻ như tờ giấy trắng, học gì cũng thấm, mà từ đó cứ nhồi lấy nhồi để những thứ chưa cần thiết tại thời điểm này. Hãy nghĩ đến một cái tủ lạnh chất đầy đồ ăn không có một chỗ trống nào, thì chúng ta nhìn vào cũng phát ớn, muốn lấy một thứ gì cũng chưa biết chắc nó nằm ở đâu trong cái tủ lạnh "giàu có" đó. Đừng biến bộ não của tụi trẻ con thành một cái tủ lạnh như thế. Nó sẽ dễ bị hư lắm đó ạ.

2. Năng lực tự kiểm soát bản thân

Nghiên cứu giáo dục gần 50 năm qua đã chỉ rõ rằng: Khả năng tự kiểm soát bản thân của một đứa trẻ mới là điều quan trọng nhất để quyết định thành công và hạnh phúc lâu dài của nó về sau. Nếu như đứa trẻ được "gà luyện" quá sớm và quá trớn, nhưng riêng chuyện hết thời cấp 1 mà trẻ còn chưa biết cách tự ý thức ngồi vào bàn học, chú tâm làm bài trong 20-30 phút thì cái sự học hành "gượng ép" cao siêu kia cũng chỉ là… con dao hai lưỡi.

Bởi lẽ, đầy đứa trẻ xuất sắc trong trường bước ra ngoài đời, thậm chí còn không quản lý nổi cảm xúc của mình. Hoặc là lên cấp 2, chúng không thể cưỡng lại được những cơn ghiền "vô thức" với điện thoại, mạng xã hội, games, quần áo thời trang, đồ ăn nhanh dầu mỡ, nước uống có gas,…

Đừng vì lo nhồi những thứ học thuật cao siêu để nở mày nở mặt và mua lấy sự an tâm "không bền vững", mà quên đi rằng đứa trẻ cần nhiều hơn mấy thứ đó để phát triển bền vững và tồn tại ở đời.

3. Niềm yêu thích và động lực học tự nhiên

Trái cây bị bơm thuốc cho chín sớm, nhìn đẹp tươi, nhưng cũng dễ bị thối rữa nhanh lắm. Con nít cấp 1 mà chưa gì đã "bào mòn" thời gian một tuần bằng những lịch học chi chít, điểm số sẽ long lanh thôi. Nhưng đó cũng là cái cưa rõ to, ngấm ngầm đục khoét động lực học tập tự nhiên của lũ trẻ.

Các bố mẹ có để ý thấy một đứa trẻ vào lớp 1-2 rất hào hứng đến trường, nhưng lớn dần lên thì từ từ uể oải, học hành cực kỳ đối phó không? Đến cấp 2, nhiều đứa sập nguồn, không muốn học nữa. Ánh mắt long lanh, tràn đầy sự tò mò và hứng khởi ngày nào cũng dần dần… đờ đi.

Đó là sai lầm và, nếu nói mạnh tay hơn, là… "tội lỗi" của người lớn.

Con người sinh ra, ai cũng có nhu cầu và động lực học tập rất đỗi tự nhiên, chẳng cần dạy bảo. Cứ nhìn cách một đứa trẻ táy máy thế giới, hỏi han đủ điều, tò mò cho cái gì cũng chơi là tự hiểu.

Thế nhưng, bước vào cấp 1, bao nhiêu đôi bàn tay người lớn thi nhau nhào nặn vì những cái danh hiệu thi đua, chỉ tiêu thành tích, hiệu ứng truyền thông và sự nóng vội của lòng người, nên mỗi người "đẽo" đi một miếng trong cái cục động lực và yêu thích học tập tự nhiên của trẻ con. Thế nên, càng lên lớp trên, tụi nó càng mệt mỏi và biếng lười, mất dần động lực học tập, để rồi chính người lớn lại vô tư, buông miệng đổ lỗi, đổ thừa là do tụi nhỏ.

Hãy quan sát đứa trẻ mỗi ngày và hãy tỉnh táo nhận ra khi nào nó đang tắt dần những điều hết sức tự nhiên ấy. Và hãy bình tâm để biết chúng ta đã sai ở đâu và tiếp theo cần làm gì.


4. Được NGỦ, được CHẠY và được CHƠI

Đi qua thời cấp 1, một đứa trẻ điểm học bạ chói lóa, cổ đeo đầy huy chương, facebook bố mẹ chi chít những lời tán dương, nhưng mỗi ngày đứa trẻ chỉ ngủ có 6-7 tiếng, cả tuần vận động được chưa đầy một tiếng, và chơi với tụi nó chỉ có điện thoại, iPad, máy tính,… thì đó là một sự "ngu muội" của người lớn. Chính những điều này đã lấy đi thời gian vàng của tuổi thơ lũ trẻ và đang ngấm ngầm "giết chết" tụi nhỏ từ bên trong và ở tận gốc rễ.

Con nít cấp 1 vì những mục tiêu và tham vọng của người lớn, hay vì cuộc chạy đua của các nhà trường, mà ngủ một ngày ít hơn 9 tiếng thì đó là phản khoa học, đang ngấm ngầm giết chết bộ não của trẻ.

Con nít cấp 1 mà không vận động thường xuyên, chỉ có thù lù ngồi một chỗ ôm "vú em công nghệ", thì đừng mong trẻ tỉnh táo học hành, đừng mong chúng nó có bộ não khỏe mạnh để kiểm soát logic, cảm xúc. Thêm vào đó toàn một đống bim bim, gà rán, khoai tây chiên, nước uống có gas mỗi ngày… thì đúng là đang đầu độc trẻ hơn là nuôi chúng nó.

Con nít cấp 1 mà không được nhảy lo cò, nhảy dây, chơi tạt lon, rượt đuổi nhau, chơi năm mười, bịt mắt bắt dê… nói chung là những trò chơi không công nghệ, được chơi tự do và do chúng nó tự biên tự diễn, thì là một sự giáo dục lệch và phi lý. Các nhà khoa học đã đúc kết cả trăm năm qua, chơi tự do với con nít là hình thức học tập… đỉnh cao nhất.

5. Tấm gương mang tên Người Lớn

Con nít cấp 1 học từ sách vở, bài tập thật ra chỉ là 1 thôi; chúng học từ người thực việc thực và những câu chuyện mới là 10. Chúng như những loài sinh vật "copycat" (bắt chước), lúc nào cũng quan sát cách người lớn nói chuyện, ứng xử, biểu hiện trên gương mặt và cơ thể để bắt chước theo. Đó mới là cách chúng hình thành nhân sinh quan, lời nói, hành động và tính cách, và cũng chính là con đường đời mà chúng sẽ đi.

Đừng có tốn tiền cho chúng học những ngôi trường đắt đỏ nhất, những lớp học trang trọng nhất, nhiều giờ học Tây xịn sò, Tiếng Anh chém như gió, công nghệ hoành tráng nhất mà ở đó, người ta cư xử với nhau như chợ búa, ăn to nói lớn, hành xử thô lỗ và trong tâm trí thì tràn ngập những điều tiêu cực, dù miệng đang nở nụ cười.

Về nhà, hãy xem cái cách mà những người trong nhà tương tác với nhau và tương tác với lũ trẻ. Hãy kể cho chúng những câu chuyện tốt đẹp, hãy cùng chúng làm những việc nho nhỏ nhưng giá trị, và hãy đừng ngại ngần thể hiện yêu thương với con.

Đó là giáo dục ưu việt, chứ không phải những trường học, trung tâm, con người hoành tráng long lanh nhưng rỗng ruột và không có tâm.



Những đứa trẻ lớn lên đong đầy cảm xúc, biết lắng nghe chia sẻ, biết kiểm soát cảm xúc của bản thân, tuy khởi đầu về học thuật có thể không bằng dàn siêu sao, nhưng đường dài mới biết ngựa hay.

Chúng nó vẫn còn rất nhiều cơ hội để vượt mặt nhiều siêu sao chỉ biết có học mà "rỗng ruột", thiếu thốn các mối quan hệ tích cực trong cuộc sống. Khoa học và cuộc đời đã chứng minh những điều đó, chúng ta cũng không nên mờ mắt mà quên đi rằng: Bố mẹ vẫn mãi là những thầy cô giáo tuyệt vời nhất với lũ trẻ con, đặc biệt là khi chúng còn cấp 1.

6. Những thói quen "nhỏ mà có võ"

Để thành công và hạnh phúc ở một cuộc đời dài rộng, cần nhiều hơn việc chăm chăm "điên cuồng" những điểm số thành tích "con nhà người ta" ở thời cấp 1 hay chém Tiếng Anh như bản xứ. Nhiều khi mình chỉ muốn thét lên: Trời ơi, cả nhà mở đôi mắt ra cho to hơn được không ạ.

Để nhìn xem: tụi nhỏ đi qua thời cấp 1, có biết cách tự sắp xếp và tổ chức cuộc sống "bé con" của mình không, tự gấp quần áo, tự mặc quần áo giày dép, tự sắp xếp không gian học tập, tự ăn cơm dọn phòng, tự dọn dẹp đồ chơi, tự tắm rửa… Muốn đi xa và đi bền ở đời, cần lắm những chự Tự như thế ở thời cấp 1, thì mai kia lên cấp 2, cấp 3 mới có thể dạy cho chúng những chữ Tự khác.

Không ít lần nhìn vài siêu sao cấp 1 mà những cái Tự đó cứ như là vật thể ngoài hành tinh với chúng nó, mình thấy lo cho tương lai của chúng nhiều hơn là vui với thành tích hiện tại. Chúng ta cứ tự hỏi: Mình đang chạy đua vì điều gì và muốn dạy một đứa trẻ thành người như thế nào?

Hình như cái sự học hành điểm số trên trường nó choáng hết đầu óc của vài bố mẹ, cứ như bố mẹ chỉ lấy một cái kính lúp soi vào bài vở và xem đó là cả thế giới. Để rồi họ không thấy luôn những chữ Tự bên cạnh, đang "gào thét rát họng", đòi bố mẹ để tâm và dựng xây cho lũ trẻ con.

7. Đừng giết chết bộ óc sáng tạo vĩ đại

Ngành công nghiệp giáo dục giờ đây cái gì cũng có thể lôi ra kiểm tra cho bằng được. Phần lớn bài kiểm tra chỉ là những thứ học rồi quên, luyện hoài cũng lên điểm. Nếu luyện thi không tinh tế, không hiểu sâu bản chất của sự học thì chúng ta rất dễ lỡ tay giết chết luôn sự sáng tạo vốn dĩ đang tràn đầy trong từng milimet não của lũ trẻ.

Bao thầy cô ở trường, ở trung tâm, ở nhà cứ như bán tống bán tháo một rừng thông tin, kiến thức, khuôn mẫu bài, cách giải đề vào đầu lũ trẻ con trong một khung thời gian chật hẹp. Có lần nhìn bài vở của vài đứa siêu sao Toán lớp Năm và bài tập kiểu đếm có bao nhiêu cách ghép, mình té ghế khi thấy các thầy cô "cao thủ lão làng" quăng luôn công thức tổ hợp, chỉnh hợp A, C mà ngày xưa lớp 11, 12 mình mới học, để chúng nó lắp số vào như một cái máy, tính cho nhanh để đi thi làm bài cho được nhiều.

Trời ơi, giáo dục "siêu sao" là thế này đây?

Trong khi đó, không mấy người chịu để tâm đến việc nuôi dưỡng trí tưởng tượng và sáng tạo cho trẻ. Điều này dẫn đến một hệ thống kiểu dạy và học nhanh, gọn, nhẹ, tiện lợi như... mì ăn liền. Cứ lôi tụi nhỏ ra kiểm tra trắc nghiệm hết thì người lớn chấm bài nhanh lắm, khỏe re. Nhưng còn bầu trời đầy sáng tạo của trẻ thì sao? Ai sẽ trả lại cho trẻ?

Kiểu học luyện và kiểm tra ấy, về mặt giáo dục, chỉ là cách học đóng hộp và nông cạn, chứ không phải là việc học thật sự, học sâu. Vì thế, ở cấp Một, nhiều đứa trẻ có thể đạt được 9-10 điểm, nhưng khi bảo chúng sáng tạo một cái gì đó "bản sắc" của riêng mình, thì hầu hết các câu trả lời đều na ná giống nhau, hoặc buồn hơn, chúng... tịt ngòi.

Một đứa trẻ sinh ra là phải chạy, nhảy, nghịch nước, tắm mưa, phải nghịch đất, xây lâu đài cát, bắt côn trùng, vẽ vời, sống với thế giới bên ngoài lung linh bao sắc màu,... Giải phóng con trẻ, có lẽ nên bắt đầu từ việc trả lại cho chúng cái năng lực học tự nhiên rất tuyệt vời của con người: táy máy, tò mò, sờ mó, động chạm, cảm và yêu thế giới xung quanh.

Và đừng đóng khung tụi nhỏ bởi những kiểu dạy – học khuôn mẫu chỉ có đúng hoặc sai, mà hãy cho chúng được… bay. Nhiều người lớn đã tịt ngòi sáng tạo cũng vì cái kiểu dạy – học đó, giờ chính chúng ta lại dùng cái sự "không sáng tạo" của bản thân để gò trẻ theo đúng lối mòn và bẫy lồng mà bản thân chúng ta đã và đang bị nhốt.



Kurt Hahn, nhà giáo dục người Đức vào đầu thế kỷ 20, đã chỉ ra 6 sự tụt dốc của giới trẻ hiện đại, do công nghệ và lối sống hiện đại gây ra:

-- Tụt dốc về sức khỏe thể chất

-- Tụt dốc về ý tưởng và tò mò

-- Tụt dốc về trí nhớ và tưởng tượng

-- Tụt dốc về kỹ năng và chăm chú

-- Tụt dốc về kỷ luật, kiểm soát bản thân

-- Tụt dốc về thấu cảm và yêu thương

Với ông, giáo dục chân chính là phải giúp tạo ra những trải nghiệm để hình thành nên giá trị của học sinh, giúp bảo vệ sự sống còn của những phẩm chất đang bị đe dọa như động vật quý hiếm trong sách đỏ:

–– Trí tò mò

–– Tinh thần hăng hái không mệt mỏi

–– Kiên định theo đuổi mục tiêu

–– Cưỡng lại những cám dỗ

–– Yêu thương

Thế nhưng, với những cuộc "đánh cướp" không ngưng nghỉ của người lớn với con trẻ, dù vô tình hay cố ý, dù tự nguyện hay do bị ràng buộc, áp lực, thì không biết đâu mới là cái phanh cho sự tụt dốc này.

Mong bố mẹ có con cấp 1, trước thềm một năm học mới và một chặng đường mới, được "chân cứng đá mềm", vững tâm và vững bước trước những cám dỗ, thị phi, chạy đua để thông minh và bình tâm hiểu được: Thế giới và tuổi thơ của một đứa trẻ cấp 1 cần nhiều hơn những cái ngắn hạn, tủn mủn và nông hời kia.

Mưa dầm thấm lâu lắm. Còn những cơn mưa rào thì chỉ ào ào, làm ướt áo rồi một lát sau mọi thứ lại khô tạnh, bốc hơi hết mà thôi. Những đứa trẻ được nuôi dưỡng cội rễ của việc học, dù khởi đầu có chậm và có "bình thường", nhưng cũng sẽ chạm được đến hai chữ "Thiên Tài".

Bởi mỗi đứa trẻ được sinh ra đã là một Thiên Tài đang chờ được đánh thức và ươm mầm, chứ không phải để người người cướp giật, đánh tỉa và thổi tắt ngày chúng ngây thơ và hào hứng bước chân vào cấp 1.

Vài nét về tác giả:

Tiến sĩ Nguyễn Chí Hiếu nhận bằng Cử nhân tại Trường Kinh tế London (Anh) năm 2007, bằng tiến sĩ từ Đại học Stanford (Hoa Kỳ) năm 2012 và bằng MBA của Đại học Oxford (Anh) năm 2016.

Anh là một chuyên gia trong lĩnh vực giáo dục khi thành lập và biến đổi hơn 100 trường học. Với mục đích giúp cho quá trình giảng dạy tại các trường học ở Việt Nam theo kịp các tiêu chuẩn quốc tế, Tiến sĩ Nguyễn Chí Hiếu đã đào tạo hơn 25.000 giáo viên về việc giảng dạy đổi mới.

Tiến sĩ Nguyễn Chí Hiếu cũng là tác giả của nhiều cuốn sách về giáo dục và các vấn đề liên quan. Hiện tại, anh là Giám đốc điều hành Tổ chức Giáo dục IEG.

TS Nguyễn Chí Hiếu


Bắt gặp nhân viên đang túm tụm ăn thức ăn thừa của khách, chủ khách sạn lại gần và làm 1 việc khiến tất cả kinh ngạc

 Ông chủ khách sạn đã làm gì khi vô tình bắt gặp rất đông nhân viên của mình đang túm tụm lại ăn thức ăn thừa của khách để lại mà có thể khiến họ kinh ngạc đến vậy?



Hành động của ông chủ khách sạn

Có một ông chủ khách sạn nọ khi vô tình đẩy cửa bước vào phòng riêng (phục vụ khách muốn có không gian riêng tư) của khách sạn mình thì chợt thấy những nhân viên của mình đang túm tụm lại cùng nhau ăn số thức ăn thừa trên bàn của khách để lại.

Nhân viên thấy ông chủ mình đột nhiên tiến vào phòng thì nhất loạt dừng đũa, ai nấy đều xấu hổ, ngại ngùng. Lúc này, ông chủ bỗng đi đến bàn cầm lấy một đôi đũa rồi hô hào mọi người cùng ăn với mình.

Tất cả kinh ngạc đến ngớ người, vô cùng cảm động trước trí tuệ và sự khôn khéo của ông chủ.

Chỉ một hành động nhỏ của ông đã khéo léo xua đi nỗi xấu hổ của những nhân viên ấy, đồng thời còn giữ cho họ thể diện và lòng tự tôn.

Có người sẽ tán dương ông chủ này là người có chỉ số cảm xúc cao, mà những người thông minh trong cảm xúc thường là những người lương thiện thực sự.

Hộp cơm nhân ái

Cũng từng có một đoạn phim ngắn thế này:

Nhân vật chính là một cậu bé gầy yếu. Cậu không muốn bạn học phát hiện gia cảnh nghèo khó của mình nên mỗi ngày đều mang theo hộp cơm rỗng đến trường.

Cứ hễ đến giờ tan học, cậu luôn là người đầu tiên bước ra khỏi lớp. Ngoài mặt thì ra vẻ là mình đi vệ sinh nhưng thực chất là cậu muốn uống vài ngụm nước để lót dạ chống đói.



Ảnh minh họa.

Hành động tuy lặng lẽ, không ồn ào nhưng lại là sự quan tâm ấm áp nhất. Lương thiện có sức mạnh lan tỏa khiến những ai nhìn thấy, nghe thấy, đọc thấy đều xúc động, trầm trồ, ngưỡng mộ.

Và phụ đề cuối phim cũng mang thông điệp đầy ý nghĩa: Cách để giúp đỡ người khác bao giờ cũng đều đơn giản, dễ dàng hơn bạn tưởng tượng rất nhiều.

Các bạn nhỏ này đã dùng chính sự lương thiện thuần khiết nhất của mình để bảo vệ lòng tự tôn yếu ớt của bạn mình, như vậy vừa giúp cậu bé giải quyết được khó khăn trước mắt, vừa giúp cậu giữ lại tôn nghiêm cho mình.

Lời bình

Lương thiện là một loại tu dưỡng nội tâm và là một loại năng lượng thuần khiết, tích cực của đời người.

Đồng thời, lương thiện cũng thể hiện lòng tôn trọng và sự quan tâm yêu thương của ta với người khác thông qua những hành động nhỏ bé trong đời sống thường ngày.

Có một câu nói rất hay thế này: Sự lương thiện thực sự, đó là làm việc thiện không cần diễu võ dương oai, tích đức không cần người khác thấy, có lòng tốt thì nước chảy trong vắt. Đó là sự bao dung cùng tấm lòng quảng đại, không làm chuyện mờ ám sau lưng người khác.

Trước đây, có một bức ảnh trong tác phẩm "Nắm tay" từng gây xôn xao dư luận.

Trên bức ảnh, có hai cô bé đứng trước tấm bảng đen có ghi dòng chữ "chung tay giúp đỡ nhau học tập".

Cô bé nhận được sự giúp đỡ thì cúi đầu nhìn mặt đất, còn cô bé đi quyên tặng kia thì ngẩng đầu nhìn lên.

Dù hai đứa trẻ nắm tay nhau nhưng nhìn kỹ sẽ thấy, cô bé bên trái chỉ đang miễn cưỡng chìa ra một ngón tay để bạn nắm. Dưới ống kính của người thợ ảnh, trên mặt cô bé được trợ giúp bên trái ấy lộ ra đầy vẻ lúng túng, khó xử.


Lương thiện thực sự, đó là phải biết đặt bản thân ngang hàng với người được hỗ trợ để giúp đỡ, chứ không phải dùng thái độ đứng trên cao "ban phát ân huệ" cho người cần trợ giúp.

Thế nên mới nói, lòng lương thiện thực sự, ấy là vừa có thể trợ giúp người khác, lại vừa giữ thể diện và lòng tự tôn cho người ấy.

 

 

 




Thứ Hai, 24 tháng 8, 2020

Bất ngờ: Uống cà phê mỗi sáng giảm hàng trăm ngàn ca tử vong ung thư gan

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 00:44, under | No comments

 

“Mỗi người dân trên thế giới uống ít nhất 2 cốc cà phê mỗi ngày, sẽ giúp giảm hàng trăm ngàn ca tử vong do ung thư gan”, kết quả được chỉ ra trong một nghiên cứu mới đây của các nhà khoa học Úc.

Nhiều nghiên cứu đã chứng minh việc uống cà phê với lượng vừa phải hàng ngày có thể mang lại nhiều lợi ích sức khỏe, một trong số đó là giảm nguy cơ khởi phát ung thư gan.

“Nghiên cứu trước đây của chúng tôi đã đi đến kết quả: Uống 2-3 cốc cà phê mỗi ngày giúp giảm nguy cơ khởi phát ung thư gan xuống 38% và giảm nguy cơ tử vong bởi căn bệnh này xuống 46%” – Đại diện nhóm nghiên cứu cho biết.


Trong công trình khoa học mới được thực hiện này, nhóm tác giả đã tiến hành tổng hợp và phân tích các dữ liệu đã được thống kê về bệnh nhân ung thư gan trong năm 2016, năm có đến 1.240.201 ca tử vong liên quan đến căn bệnh này.

Tập dữ liệu sau đó được kết hợp cùng kết quả về khả năng làm giảm nguy cơ mắc ung thư gan của thói quen uống cà phê, đã được nghiên cứu từ trước. Kết quả cuối cùng chỉ ra rằng, nếu tất cả mọi người trên thế giới uống 2 cốc cà phê mỗi ngày thì số ca tử vong do ung thư gan vào năm 2016 sẽ giảm đi 452.861 trường hợp. Nếu số cà phê được tiêu thụ tăng lên gấp đôi (4 cốc/ngày) số ca tử vong được giảm đến 723.287 trường hợp.

“Kết quả của nghiên cứu này cho thấy rằng, các chính phủ và tổ chức y tế có thể khuyến khích người dân uống cà phê như một cách để phòng, chống ung thư, đặc biệt là ung thư gan”, nhóm tác giả nhấn mạnh trong báo cáo.

Minh Nhật

Theo MedicalXpress


Thứ Năm, 13 tháng 8, 2020

Sự thật hiếm người biết bên trong những gói lẩu tự sôi của Trung Quốc: Có thành phần gì mà khiến nước nóng “thần kỳ” đến vậy?

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 02:57, under | No comments

Đã bao giờ bạn thắc mắc do đâu mà các gói tạo nhiệt này có thể khiến nước tự sôi nhanh đến vậy?

Nói về một trong những món ăn Trung Quốc "gây bão" nhất tại Việt Nam vài năm trở lại đây, không thể nào bỏ qua các món tự sôi như lẩu, cơm, mì, miến… Đặc điểm chung của chúng là đều có mẫu mã bắt mắt, bên trong hộp đính kèm rất nhiều loại nguyên liệu khác nhau, và không thể thiếu chính là một gói nhỏ giúp làm nóng món ăn một cách nhanh chóng.







Hầu như gói lẩu nào cũng chứa rất nhiều nguyên liệu ăn kèm được đóng thành những túi riêng bên trong. Đặc biệt nhất là một gói tự sôi màu trắng với khả năng làm nóng thức ăn "kỳ diệu".

Thông thường sau khi đã cho tất cả nguyên liệu vào chiếc hộp bên trên, bạn chỉ cần bỏ gói tự sôi vào hộp phía dưới rồi đổ nước vào, chờ trong khoảng vài phút là sẽ thấy nước sôi lên giúp làm nóng món ăn cực nhanh.






Theo các chuyên gia, phương pháp tạo nhiệt như thế này không phải là cách làm mới xuất hiện. Trước kia, nó từng được áp dụng trong lĩnh vực quân đội, giúp những người lính có bữa ăn nhanh chóng và thuận tiện nhất.

Thành phần bên trong gói tạo nhiệt này gồm có bột magie được trộn với muối và bột sắt. Khi tiếp xúc với nước, một phản ứng hóa học sẽ diễn ra trong vài giây và giúp đun sôi lượng nước này.




Hóa chất tự sôi được sử dụng nhiều trong lĩnh vực quân đội, vậy nên nó được đánh giá là khá an toàn cho con người. Tuy nhiên, vì chứa các chất hoá học nên việc làm nóng cần đảm bảo nguyên tắc gói hóa chất được đóng gói kỹ càng, không bị rách khi sử dụng. Tốt hơn hết, bạn tuyệt đối không nên tự ý "khám phá" bên trong những gói tạo nhiệt này.



Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020

Bà mẹ 56 tuổi thi đỗ tiến sỹ: Sau 30 tuổi, bạn vẫn còn vô số cơ hội chuyển mình

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 19:20, under | No comments

Học tới cùng, học, học nữa, học mãi, đó mới là người chiến thắng cuối cùng. Cuộc đời giống như một cuộc chạy marathon, còn mục tiêu của chúng ta, luôn nên là 1km tiếp theo.




Có một vài người nói rằng kì thi đại học chính là đỉnh cao của quãng đời đi học, sau khi thi đại học xong thì mọi thứ sẽ bắt đầu xuống dốc.

Thực sự là như vậy ư?

Chưa chắc, vài ngày trước, tôi có đọc được một tin tức như này.

Một tháng trước, bà mẹ 56 tuổi tên Zhou Yasong đã nhận được thư nhập học tiến sỹ tới từ một trường đại học ở Hàn Quốc.

Còn nhớ vào năm 2015, ở tuổi 51, vốn dĩ đã có sự chuẩn bị cho cuộc sống nghỉ hưu, nhưng cô bỗng nhiên quyết định làm một tấm gương tốt cho con gái, vì vậy, cô cùng con gái đăng kí học cao học.

Trớ trêu thay, người đỗ lại là cô, còn con gái thì lại trượt. Một năm sau, cô con gái thi lại và thành công, trở thành đàn em cùng trường với mẹ.

Trong một khoảng thời gian, câu chuyện "hai mẹ con là bạn học" trở thành giai thoại.

Năm 2019, cô tốt nghiệp thạc sỹ, thông qua một năm nỗ lực, tháng trước, cô nhận được giấy báo nhập học tiến sỹ.

Câu chuyện của cô đã khích lệ không biết bao người.

Dù được nhiều người khen ngợi, nhưng cô vẫn khiêm tốn: "Thực ra không phải vì ham mê bằng cấp hay gì, mà tôi cho rằng học hành, là chuyện suốt đời."

Không có tuổi tác ổn định, chỉ có năng lực ổn định.

Trong thời đại kinh tế tri thức như hiện nay, chỉ có không ngừng học tập, bạn mới không bị thời đại đào thải.


Ở tuổi 56, Zhou Yasong đỗ chương trình học tiến sỹ ở một trường đại học ở Hàn Quốc

01

Học tập, là sự nghiệp cả đời

Dạo trước, cô V. 61 tuổi nổi lên khắp mạng xã hội Trung Quốc như một hiện tượng.

Vì phải ở trong nhà vì bệnh dịch, không thể đi đâu, cô ở trên mạng học online hơn 160 khóa học.

Cô học từ cách phối đồ, nhận biết tơ lụa, thư pháp cho tới y học cổ truyền Trung Quốc….

Mỗi ngày cô học từ 4-6 tiếng.

Cô V. nói, thông qua tự học, cô không chỉ thu được tri thức, mở rộng tầm nhìn, quan trọng hơn là, nó duy trì cho người già một sức khỏe tinh thần tốt.

Lỗ Tấn nói: "Thời gian, mỗi ngày chỉ có 24h, nhưng thứ mà nó đem đến cho người cần cù là sự thông minh và sức mạnh, còn đem tới cho người lười biếng là một bầu trời hối hận."

Trong khoảng thời gian ở nhà ngoài ý muốn, người ta 61 tuổi học hơn 160 khóa học, nhận được vô số giấy chứng nhận, còn người trẻ hơn 20 tuổi lại cày hơn 160 bộ phim, nhận được một bụng đầy mỡ.

Đại não của chúng ta, nó giống như ngân hàng vậy.

Chỉ khi không ngừng cất thứ gì đó vào, thì mới có thể lấy ra dùng được vào những lúc quan trọng.

Alibaba từng gây xôn xao dư luận khi đăng tin tuyển dụng với mức lương năm 40 vạn tệ (khoảng 1,3 tỷ đồng), điều kiện là người ứng tuyển phải có độ tuổi từ 60 trở lên.

Theo thống kê, người ứng tuyển có một nửa là cử nhân, số còn lại có không ít thạc sỹ, tiến sỹ, có người thậm chí còn dùng hai ngôn ngữ để nộp đơn ứng tuyển.

Cuối cùng, trong hơn 3000 hồ sơ gửi về, Alibaba đã chọn ra 10 người xuất sắc nhất.

Một trong số đó là bà Lý, 83 tuổi, tốt nghiệp đại học Thanh Hoa (đại học hàng đầu Trung Quốc), sau khi nghỉ hưu bắt đầu học về máy tính, tự học về Bitcoin, blockchain hay robot… dù tuổi tác đã cao, nhưng bà quả thực là một người tài giỏi vừa có danh vừa có thực.



Bà Lý, 83 tuổi, tốt nghiệp đại học Thanh Hoa, sau khi nghỉ hưu bắt đầu học về máy tính

Ông lão IT 62 tuổi, thông thạo PS, từng sản xuất phim hoạt hình điện thoại di động H5, cũng là một người vô cùng giỏi giang.

Ngoài ra còn có một cụ ông 71 tuổi là một KOL, cụ ông 67 tuổi là tác gia, hay một cán bộ đã về hưu 66 tuổi…

Họ dùng thực tế để chứng minh với chúng ta rằng: học tập, mới là sự nghiệp suốt đời của chúng ta.

Maksim Gorky từng nói: "Nếu không muốn sống cả một đời tầm thường, vậy thì hãy không ngừng học tập."

Học tới cùng, học, học nữa, học mãi, đó mới là người chiến thắng cuối cùng.

Cuộc đời giống như một cuộc chạy marathon, còn mục tiêu của chúng ta, luôn nên là 1km tiếp theo.



02

Khả năng học tập của bạn, là ngọn núi vững chắc nhất để bạn dựa vào

Có một tác gia nói: "Dù chỉ là một hạt bụi của thời đại thôi, nhưng khi rơi xuống đầu người, nó có thể nặng như cả một ngọn núi. Còn chúng ta, lại cứ thích sống trong cái cuộc sống chất chứa đầy bụi bặm."

Giai đoạn trước, Disney bất ngờ tuyên bố sẽ ngừng trả lương cho khoảng 100.000 nhân viên. Trong một thời gian ngắn, một số lượng lớn người sẽ phải đối mặt với thảm kịch thất nghiệp.

Những người từng đem lại cả một bầu trời tuổi thơ cho mọi người, giờ đang phải đối mặt với vực sâu của cuộc sống.

Thời đại khi bỏ rơi bạn, tới một câu tạm biệt cũng sẽ không nói với bạn.

Một biến cố bất ngờ, khiến những người ấp ủ sự ổn định bỗng trở nên lực bất tòng tâm.

Trong "Alice ở xứ sở thần tiên", Nữ hoàng Đỏ đã nói với Alice rằng: "Ngươi phải không ngừng chạy, có vậy mới giữ được vị trí của mình."

Nhà vật lý Leigh Van Valen cũng từng mượn điều này đề ra "giả thuyết Nữ hoàng Đỏ", chỉ ra quy luật sinh tồn trong tự nhiên: không tiến ắt lùi, dừng lại chính là tự diệt.

Trên thế gian này, làm gì có cái gọi là công việc ổn định, chỉ có cái gọi là năng lực ổn định mà thôi.

Chỉ có không ngừng nâng cao năng lực, đó mới là chỗ dựa vững chắc nhất.

Thần cổ phiếu Warren Buffett, mỗi ngày đều đúng giờ thức dậy, ông dùng rất nhiều thời gian đi đọc sách, nghe tin tức hay đọc báo, hơn 60 năm như một ngày, hôm nào không đọc sách là sẽ cảm thấy cuộc đời thật vô vị.

Ông từng nói: "Việc tôi muốn làm nhất là làm việc cho chính mình, tôi không muốn ai chỉ đạo mình cả."

Chỉ khi không ngừng học tập và nỗ lực, bạn mới có thể đủ tự tin để tự do đưa ra quyền lựa chọn dù có phải đối mặt với khó khăn, thách thức.

Và cái sự tự tin ấy, vừa hay lại chính là khả năng cạnh tranh cốt lõi của chúng ta.

Rabindranath Tagore nói: "Chủ nhân của vận mệnh là chính mình, chủ nhân của chính mình là ý thức."

Bồi dưỡng cho mình ý thức học tập suốt đời, bạn sẽ là chủ nhân của đời mình.



03

Thế gian này, đang âm thầm thưởng cho những người yêu học hành

Penelope Fitzgerald nói: "Mọi thứ bạn học, đều sẽ có ích vào một lúc nào đó."

Steve Jobs từng kể về câu chuyện của chính mình.

Sau khi nghỉ học ở đại học Reed, ông vẫn tiếp tục nghiên cứu về các con chữ, đồng thời cũng tham gia lớp học về phông chữ của một bậc thầy trong lĩnh vực này.

Rất nhiều người cảm thấy khó hiểu, không hiểu ông học những con chữ thô kệch ấy để làm cái gì? Thực ra, bản thân ông cũng không biết, những cái đó có tác dụng thực tế gì.

Cho tới sau này, khi thiết kế chiếc máy tính MAC đầu tiên, những nghiên cứu trước đó của ông về phông chữ, cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

Và phông chữ mang tính cá nhân hóa mà ông tham gia thiết kế đã trở thành một trong những điểm nổi bật của máy tính của Apple.

Jobs nói:

"Nếu không học về các kiểu chữ, có lẽ Mac sẽ không có nhiều phông chữ tới vậy.

Trông thì có vẻ như là học hành vô ích, nhưng 10 năm sau ngoảnh đầu nhìn lại, những thứ mà tôi từng học lại ảnh hưởng tới cả cuộc đời tôi."

Trông thì có vẻ như là những nỗ lực vô ích, nhưng tới một lúc nào đó, nó nhất định sẽ có ích.

Mọi sự nỗ lực tới quên ăn quên ngủ của chúng ta, đều sẽ biến thành vận may trong tương lai.

Trong mỗi một lần nỗ lực hết sức, quỹ đạo vận mệnh đều đang âm thầm xảy ra sự thay đổi.

Một khi đã cày bừa thì đừng hỏi tương lai.

Bạn chỉ cần âm thầm nỗ lực, thế gian này, cũng đang âm thầm để dành phần thưởng cho bạn.

Cũng giống như bà mẹ 56 tuổi vẫn học tiến sỹ vậy, đời người trước giờ chưa bao giờ là muộn, muộn là ở chỗ bạn thậm chí còn không đủ dũng khí để bắt đầu.

 


Nhiệt tình lớn hơn lợi nhuận Bí quyết thành công của cậu bé 18 tuổi từ hai bàn tay trắng trở thành tỷ phú tự thân

Nhiệt tình lớn hơn lợi nhuận: Bí quyết thành công của cậu bé 18 tuổi từ hai bàn tay trắng trở thành tỷ phú tự thân



Đứa trẻ biết làm ra tiền này tin rằng mặc dù kiếm tiền không dễ dàng, nhưng bất kỳ ai cũng có thể làm được giống cậu. Vì vậy, để giúp các nhà khởi nghiệp trên toàn thế giới, Bloomfield đã đúc kết kinh nghiệm của mình lại thành 6 điều.

Triệu phú tự thân 18 tuổi, Jack Bloomfield, một doanh nhân trẻ, người sở hữu cho mình năm cửa hàng thương mại điện tử, bao gồm Best Bargain Club, nơi bán nhiều loại sản phẩm mới lạ như đệm tập boxing trong nhà, miếng dán giày dính hidden shoes, vòng đeo tay flask bracelet, cho tới các đồ dùng nhà bếp… sẽ cho bạn biết sáu mẹo để biến một dự án đơn giản thành một thứ gì đó "đặc biệt".

Đứa trẻ biết làm ra tiền này tin rằng mặc dù kiếm tiền không dễ dàng, nhưng bất kỳ ai cũng có thể làm được giống cậu. Vì vậy, để giúp các nhà khởi nghiệp trên toàn thế giới, Bloomfield đã đúc kết kinh nghiệm của mình lại thành 6 điều.

"Tôi luôn tin rằng, một người dù chỉ có 500 đô la và Internet thì cũng có thể bắt đầu kinh doanh, cho dù anh ta 12 hay 56 tuổi", Bloomfield viết trên Twitter.

"Rất dễ dàng để đưa ra lời viện cớ, rằng tôi quá trẻ, quá già, quá bận rộn. Được thôi, vậy thì tôi cũng muốn nói cho các bạn rằng, mọi lời viện cớ đều là vô nghĩa. Ở bất kì độ tuổi nào, bạn cũng có thể bắt đầu một cuộc cạnh tranh thành công, và bất kỳ công ty nào trong số này cũng có cơ hội phát triển thành một công ty trị giá hàng triệu đô la."



1. Nhiệt tình lớn hơn lợi nhuận

Nếu bạn chỉ vì kiếm tiền mà muốn phát động một hoạt động lộn xộn, nhốn nháo nào đó, vậy thì bạn sẽ thất bại ngay từ trước khi bắt đầu.

Bởi vì thực tế là kiếm tiền không dễ dàng như vậy, trên con đường bước tới thành công, bạn sẽ luôn gặp phải những thử thách và trở ngại, nếu không có sự nhiệt tình, hăng hái thúc đẩy bạn, vậy thì quả thực sẽ rất khó để vượt qua.

Nếu bạn bắt đầu một công việc nào đó, nhưng lại không có một chút đam mê nào cho nó, vậy thì đó sẽ chỉ được xem là công việc thứ hai, chứ không phải một "công việc đam mê", để rồi một khi gặp phải khó khăn hay vật cản, bạn sẽ ngay lập tức nản lòng và từ bỏ.

2. Biết mình đang làm gì

Đúng vậy, tuy ai cũng muốn phần thưởng, nhưng trước khi có được nó, bạn nhất định phải hiểu rõ mình đang đối mặt với điều gì. Bạn có thực sự dám bỏ ra tất cả những gì mà mình có? Sẵn sàng làm việc ngoài giờ và cả cuối tuần để biến giấc mơ thành hiện thực?

Mỗi một câu chuyện thành công hoàn mỹ đều cần tới dũng khí, quyết tâm và những nỗ lực không ngừng nghỉ. Mục tiêu của chúng ta là thay thế công việc toàn thời gian bằng một một công việc kinh doanh mới, bởi lẽ nếu một công việc vốn dĩ là phụ có thể phát triển tới mức thay thế được thu nhập công việc toàn thời gian của bạn, vậy thì bạn sẽ có thể theo đuổi đam mê cho đến hết đời.

Nhưng không phải ai cũng có thể vui vẻ khi làm việc vào cuối tuần và đêm khuya, vì vậy bạn cần biết điều gì thúc đẩy bạn, điều gì tạo ra động lực cho bạn. Khi cuộc sống trở nên khó khăn, đó sẽ là động lực cho bạn.



3. Luôn ghi nhớ mục tiêu cuối cùng của bản thân

Trang web thương mại hoặc một ý tưởng đầu tiên nào đó của bạn, có lẽ sẽ không thuận lợi, thậm chí lần thứ hai cũng chưa chắc có khởi sắc.

Nhưng những điều này chẳng là gì, bởi lẽ thất bại chính là bước nhảy đầu tiên dẫn tới thành công.

Trước khi tôi lập ra trang web thương mại điện tử đầu tiên, tôi đã mở bốn hoặc năm công ty. Nhưng trong suốt quá trình này, tôi không bao giờ quên mục tiêu cuối cùng và cũng không bao giờ hoảng loạn, và hiện tại trang web này đã đạt được thành công lớn.

Ngay từ đầu tôi đã có một kế hoạch hành động 5 bước, và tôi cần phải thực hiện năm việc để đi được đến đích. Mặc dù đôi khi chúng thay đổi, không đi theo kế hoạch đã vạch ra, khi đó, thích nghi và thay đổi là điều đương nhiên, nhưng, đừng bao giờ quên mục tiêu cuối cùng.

4. Nghiêm túc

Khi bạn bắt đầu công việc nào đó, nghĩa là bạn đang kinh doanh. Bất kể công việc kinh doanh lớn nhỏ ra sao, bạn đều là đầu tàu, bạn phải biết chịu trách nhiệm!

Khi tôi 12 tuổi, tôi thành lập nên công ty đầu tiên của mình. Một đứa trẻ 12 tuổi liệu có thể trở thành một CEO? Một chủ doanh nghiệp? Điều đó chẳng phải rất ngầu hay sao! Đây chính là chiếc chìa khóa mà Internet mở cho tất cả mọi người. Bất kì ai cũng có thể trở thành CEO, làm ông chủ của chính mình, nắm vận mệnh của mình trong tay.

Nhớ kĩ, phần lớn mọi người đều sẽ chẳng quan tâm tới thành công hay thất bại của bạn (trên thực tế thì có nhiều người mong bạn thất bại hơn), vì vậy, chỉ có chính bản thân bạn mới đảm bảo được rằng mình sẽ không thất bại.



5. Hành động là tiền đề

Đối với phần lớn các nhà doanh nghiệp mà nói, ý tưởng đầu tiên chưa bao giờ là ý tưởng tuyệt vời nhất. Mà không phải bất kì ý tưởng nào cũng đều sẽ thành công.

Vì vậy, hãy quên đi những lời động viên tới từ gia đình và bạn bè của mình đi, họ luôn nói với bạn rằng "ồ, nó thật tuyệt", chẳng qua là vì họ không muốn trông thấy bạn thất vọng mà thôi. Người khách quan và chân thật nhất luôn là khách hàng của bạn, vì vậy, hãy đưa ý tưởng của mình ra ngoài thị trường, xem xem nó có hiệu quả hay không.

Tôi thích làm việc theo lịch trình 14 ngày - từ một ý tưởng ra đến thị trường, tất cả được thực hiện trong hai tuần, bởi vì đây là cách duy nhất để biết ý tưởng đó là tốt hay xấu.

Có được những ý tưởng tốt nhất trên thế giới là điều rất tuyệt vời, nhưng nếu bạn không hành động, thì ý tưởng đó là vô giá trị. Nền tảng của bất kỳ doanh nghiệp nào cũng đều là hành động, bạn có thể có một kế hoạch kinh doanh tốt nhất, nhưng nếu bạn không làm gì thì nó sẽ chẳng có chút giá trị nào.

6. Mục tiêu xa và lớn

Mục tiêu và mục tiêu kinh doanh là một phương thức vô cùng tốt để phát triển nghiệp vụ, nhưng phần lớn trong chúng ta lại có những mục tiêu quá thấp và vui vẻ với những kết quả bình thường, trong khi vốn dĩ có thể có được nhiều hơn thế.

Thay vì nghĩ rằng muốn thu nhập tăng hơn 2%, tại sao không đặt ra mục tiêu tăng trưởng là 20%! Tất nhiên, nghe thì có vẻ là bất khả thi, nhưng dù bạn chỉ đạt được tới mức 10%, thì nó cũng vẫn sẽ tốt hơn mức 2% của trước đây, đúng không?

Đặt ra một mục tiêu lớn hơn cả kì vọng của bạn, khi doanh nghiệp của bạn bắt đầu đi vào vận động, bước tiếp theo của bạn sẽ là đặt ra những mục tiêu "khổng lồ", đồng thời nỗ lực để đạt được mục tiêu đó. Bởi lẽ dù bạn có bỏ lỡ nó thì hạ cánh gần với mục tiêu cũng có thể được xem là một thắng lợi to lớn rồi.



Bắt đầu một chuyện gì đó thường rất đơn giản, nhưng kiên trì tới cuối cùng lại không hề dễ dàng, để đạt được thành công lại càng khó khăn hơn. Sau một ngày dài học tập và làm việc mệt mỏi, đối mặt với "nghề phụ" mà trông có vẻ như vô vọng, bạn sẽ kiên trì được bao lâu?

Thực ra, điều quan trọng nhất đó là bạn nhận thức được một điều rõ ràng rằng mục tiêu của chúng ta là thay thế công việc toàn thời gian trước mắt bằng một "niềm đam mê mới", bởi nếu công việc phụ có thể phát triển được tới mức thay thế được công việc toàn thời gian hiện tại, thì đó cũng là lúc bạn hoàn toàn được tự do sống như cách mà mình muốn, đây cũng là mục tiêu cuối cùng khi bạn muốn bắt đầu thêm một công việc nào đó. Và tất nhiên, những sách lược và hướng đi đúng đắn là điều không thể thiếu được.