Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

Nữ cựu tù thành triệu phú năm 81 tuổi

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 19:40, under | No comments

TRUNG QUỐC Sau 18 năm ngồi tù, chồng bỏ đi, con gái đã mất, bà Ngô Thắng Minh làm lại cuộc đời ở tuổi 70.

Ngày 28/7/2003, bà Ngô Thắng Minh bước ra khỏi nơi giam giữ. Gương mặt của người phụ nữ ở cái tuổi xưa nay hiếm chỉ toàn nước mắt. Nhìn bà lúc đó, ít người có thể nghĩ được rằng mười năm nữa, người phụ nữ này có thể trở thành triệu phú.


Ngô Thắng Minh năm 16 tuổi, khi làm giúp việc cho một gia đình ở Thượng Hải. Ảnh: 163.com

Bà Ngô sinh năm 1933 trong một gia đình thương nhân nhiều đời ở Thặng Châu, Chiết Giang. Tuy nhiên, cha của bà Ngô ham chơi, nên người mẹ bỏ đi năm con gái lên 2 tuổi. Sau đó bố cũng bỏ đi, để lại Ngô cho ông bà nội nuôi dưỡng. Ngay từ nhỏ, niềm yêu thích của Ngô là đến cửa hàng của gia đình xem mọi người kinh doanh. Lúc đó ông nội làm ăn phát đạt nên bà đã học được rất nhiều kỹ năng kinh doanh.

Năm 1949 khi 16 tuổi, để thoát khỏi cuộc hôn nhân bị cưỡng ép, Ngô trốn đến Thượng Hải. Tại đây, cô làm giúp việc cho một gia đình giàu có. Sau đó không lâu, cô đến Thiệu Hưng, mở một tiệm tạm hóa từ số tiền tích góp được.

Thời gian đầu, công việc kinh doanh của Ngô khá lận đận. Tuy nhiên với kinh nghiệm và sự kiên định, mọi thứ dần được cải thiện. Thời điểm này Ngô gặp Trương Tư Nguyên, một chàng trai kém 7 tuổi. Sau 3 năm tìm hiểu, ở tuổi 32, cô chính thức kết hôn với Trương, rồi hai người đến Tây An mở một khách sạn.

Vì làm việc quá sức, Ngô xảy thai tới 3 lần. Ở tuổi 40, sau rất nhiều lần chữa trị và cố gắng, cuối cùng cô cũng hạ sinh được cô con gái, đặt tên là Trương Diễm.

Vào đầu những năm 1980, với việc áp dụng chính sách cải cách mở cửa tại Trung Quốc, Ngô Thắng Minh, người vừa chuyển đến Trịnh Châu đã nhanh chóng nắm bắt cơ hội kinh doanh khi mở một công ty thương mại. Cô buôn bán đủ các mặt hàng, từ những thứ nhỏ nhặt như ô, tất chân... cho đến radio và tivi đen trắng. Sau này Ngô mở rộng kinh doanh thép, máy móc xây dựng và hóa chất. Việc kinh doanh ngày càng lớn mạnh, trong 4 năm, cô đã kiếm được 20 triệu tệ (hơn 70 tỷ đồng), trở thành người phụ nữ giàu nức tiếng lúc bấy giờ ở Trịnh Châu.

Vì lòng tham ngày càng lớn, năm 1985, Ngô đã nhập lậu 48 chiếc xe hơi cao cấp từ Hong Kong và những lô vải đắt tiền từ Đài Loan. Năm 1986, ở tuổi 53, Ngô Thắng Minh bị kết án tử hình vì buôn bán phi pháp. Tài sản hàng chục triệu tệ cũng bị tịch thu. Ngô liên tục gửi đơn khiếu nại. Cuối cùng sau nhiều lần xét xử, bản án được thay đổi từ tử hình treo thành chung thân.

Cùng thời điểm, Ngô nhận được đơn ly hôn của chồng. Hóa ra người đàn ông này có quan hệ bất chính với bảo mẫu của con gái trước khi vợ vào tù. Vợ tù tội, Trương Tư Nguyên gửi con gái cho một người chú ở quê nuôi dưỡng, cùng tình nhân đến An Huy.

Sự phản bội của chồng khiến Ngô suy sụp, lúc này con gái là niềm hy vọng duy nhất để tiếp tục sống. Trong tù, bà tham gian vào nhiều hoạt động công ích, đạt nhiều thành tích tốt. Bản án chung thân vì thế được thay đổi thành tù có thời hạn.

Khi Ngô đếm từng ngày để được gặp con gái thì nhận được tin Trương Diễm tự tử vì không chịu nổi áp lực tinh thần. Lúc đó cô bé mới 16 tuổi. Ngô chết lặng, liều lấy trộm một lưỡi dao trong phòng may, định chết theo con gái. May mắn, quản giáo đến kịp thời, động viên cô nên tiếp tục sống để lo mộ phần cho Trương Diễm.

Ngô Thắng Minh lấy lại tinh thần, tích cực cải tạo. Cô liên tiếp được giảm án tới 9 lần. Trong tù, Ngô còn viết tự truyện "Con đường tù tội". Sau đó cuốn sách được dựng thành phim với tên "Tội phạm và con gái". Phim công chiếu, nhiều khán giả đã viết thư động viên, cổ vũ cho Ngô.

Năm 2003, bà Ngô mãn hạn tù, trở về Trịnh Châu xin quét dọn nhà vệ sinh công cộng với mức lương 400 tệ (hơn 1,2 triệu đồng). Một năm sau, bà được trao danh hiệu "Người dọn dẹp xuất sắc ở Trịnh Châu", nhiều phóng viên báo đài đến phỏng vấn. Trong những cuộc gặp gỡ, Ngô nhắc tới mong muốn có tiền xây viện dưỡng lão dành cho người già không con cái như mình.

Những tâm sự này thu hút một người đàn ông họ Vũ. Ông ta nói rằng có hàng chục mẫu đất trồng nho và có thể hợp tác với Ngô. Tin tưởng, Ngô đã đi vay 900.000 tệ đưa cho ông ta. Ngay khi nhận được tiền, người đàn ông bỏ trốn.

Thời điểm bế tắc cùng cực, bà Ngô viết câu chuyện của mình gửi đi nhiều nơi với mong muốn nhận được sự giúp đỡ của các tổ chức đầu tư, đặc biệt vào vườn nho bị Vũ lừa. Cuối năm 2006, bà được một tổ chức đầu tư 1,2 triệu tệ để khôi phục kinh doanh. Dựa vào số tiền này, sau hai năm Ngô trả được hết nợ, còn gầy dựng vườn nho thành vườn sinh thái tham quan và du lịch nổi tiếng. Khu vườn này kiếm được lợi nhuận hơn 6 triệu tệ (trên 21 tỷ VND) trong 5 năm. Trên đà thắng lợi, Ngô thành lập Công ty TNHH Công nghệ trái cây Yangling Hongyang và Công ty TNHH Công nghệ Xingnong, đồng thời còn mở một số nhà máy chăn nuôi gà.


Ngô Thắng Minh năm 16 tuổi, khi làm giúp việc cho một gia đình ở Thượng Hải. Ảnh: 163.com

Bà Ngô sinh năm 1933 trong một gia đình thương nhân nhiều đời ở Thặng Châu, Chiết Giang. Tuy nhiên, cha của bà Ngô ham chơi, nên người mẹ bỏ đi năm con gái lên 2 tuổi. Sau đó bố cũng bỏ đi, để lại Ngô cho ông bà nội nuôi dưỡng. Ngay từ nhỏ, niềm yêu thích của Ngô là đến cửa hàng của gia đình xem mọi người kinh doanh. Lúc đó ông nội làm ăn phát đạt nên bà đã học được rất nhiều kỹ năng kinh doanh.

Năm 1949 khi 16 tuổi, để thoát khỏi cuộc hôn nhân bị cưỡng ép, Ngô trốn đến Thượng Hải. Tại đây, cô làm giúp việc cho một gia đình giàu có. Sau đó không lâu, cô đến Thiệu Hưng, mở một tiệm tạm hóa từ số tiền tích góp được.

Thời gian đầu, công việc kinh doanh của Ngô khá lận đận. Tuy nhiên với kinh nghiệm và sự kiên định, mọi thứ dần được cải thiện. Thời điểm này Ngô gặp Trương Tư Nguyên, một chàng trai kém 7 tuổi. Sau 3 năm tìm hiểu, ở tuổi 32, cô chính thức kết hôn với Trương, rồi hai người đến Tây An mở một khách sạn.

Vì làm việc quá sức, Ngô xảy thai tới 3 lần. Ở tuổi 40, sau rất nhiều lần chữa trị và cố gắng, cuối cùng cô cũng hạ sinh được cô con gái, đặt tên là Trương Diễm.

Vào đầu những năm 1980, với việc áp dụng chính sách cải cách mở cửa tại Trung Quốc, Ngô Thắng Minh, người vừa chuyển đến Trịnh Châu đã nhanh chóng nắm bắt cơ hội kinh doanh khi mở một công ty thương mại. Cô buôn bán đủ các mặt hàng, từ những thứ nhỏ nhặt như ô, tất chân... cho đến radio và tivi đen trắng. Sau này Ngô mở rộng kinh doanh thép, máy móc xây dựng và hóa chất. Việc kinh doanh ngày càng lớn mạnh, trong 4 năm, cô đã kiếm được 20 triệu tệ (hơn 70 tỷ đồng), trở thành người phụ nữ giàu nức tiếng lúc bấy giờ ở Trịnh Châu.

Vì lòng tham ngày càng lớn, năm 1985, Ngô đã nhập lậu 48 chiếc xe hơi cao cấp từ Hong Kong và những lô vải đắt tiền từ Đài Loan. Năm 1986, ở tuổi 53, Ngô Thắng Minh bị kết án tử hình vì buôn bán phi pháp. Tài sản hàng chục triệu tệ cũng bị tịch thu. Ngô liên tục gửi đơn khiếu nại. Cuối cùng sau nhiều lần xét xử, bản án được thay đổi từ tử hình treo thành chung thân.

Cùng thời điểm, Ngô nhận được đơn ly hôn của chồng. Hóa ra người đàn ông này có quan hệ bất chính với bảo mẫu của con gái trước khi vợ vào tù. Vợ tù tội, Trương Tư Nguyên gửi con gái cho một người chú ở quê nuôi dưỡng, cùng tình nhân đến An Huy.

Sự phản bội của chồng khiến Ngô suy sụp, lúc này con gái là niềm hy vọng duy nhất để tiếp tục sống. Trong tù, bà tham gian vào nhiều hoạt động công ích, đạt nhiều thành tích tốt. Bản án chung thân vì thế được thay đổi thành tù có thời hạn.

Khi Ngô đếm từng ngày để được gặp con gái thì nhận được tin Trương Diễm tự tử vì không chịu nổi áp lực tinh thần. Lúc đó cô bé mới 16 tuổi. Ngô chết lặng, liều lấy trộm một lưỡi dao trong phòng may, định chết theo con gái. May mắn, quản giáo đến kịp thời, động viên cô nên tiếp tục sống để lo mộ phần cho Trương Diễm.

Ngô Thắng Minh lấy lại tinh thần, tích cực cải tạo. Cô liên tiếp được giảm án tới 9 lần. Trong tù, Ngô còn viết tự truyện "Con đường tù tội". Sau đó cuốn sách được dựng thành phim với tên "Tội phạm và con gái". Phim công chiếu, nhiều khán giả đã viết thư động viên, cổ vũ cho Ngô.

Năm 2003, bà Ngô mãn hạn tù, trở về Trịnh Châu xin quét dọn nhà vệ sinh công cộng với mức lương 400 tệ (hơn 1,2 triệu đồng). Một năm sau, bà được trao danh hiệu "Người dọn dẹp xuất sắc ở Trịnh Châu", nhiều phóng viên báo đài đến phỏng vấn. Trong những cuộc gặp gỡ, Ngô nhắc tới mong muốn có tiền xây viện dưỡng lão dành cho người già không con cái như mình.

Những tâm sự này thu hút một người đàn ông họ Vũ. Ông ta nói rằng có hàng chục mẫu đất trồng nho và có thể hợp tác với Ngô. Tin tưởng, Ngô đã đi vay 900.000 tệ đưa cho ông ta. Ngay khi nhận được tiền, người đàn ông bỏ trốn.

Thời điểm bế tắc cùng cực, bà Ngô viết câu chuyện của mình gửi đi nhiều nơi với mong muốn nhận được sự giúp đỡ của các tổ chức đầu tư, đặc biệt vào vườn nho bị Vũ lừa. Cuối năm 2006, bà được một tổ chức đầu tư 1,2 triệu tệ để khôi phục kinh doanh. Dựa vào số tiền này, sau hai năm Ngô trả được hết nợ, còn gầy dựng vườn nho thành vườn sinh thái tham quan và du lịch nổi tiếng. Khu vườn này kiếm được lợi nhuận hơn 6 triệu tệ (trên 21 tỷ VND) trong 5 năm. Trên đà thắng lợi, Ngô thành lập Công ty TNHH Công nghệ trái cây Yangling Hongyang và Công ty TNHH Công nghệ Xingnong, đồng thời còn mở một số nhà máy chăn nuôi gà.





Thứ Ba, 31 tháng 8, 2021

Vẻ đẹp của phụ nữ bắt nguồn từ những điều giản đơn này

Bạn không cần là bất cứ ai, hãy là chính mình. Đầu tiên, hãy xinh đẹp và hạnh phúc rồi đến thời điểm thích hợp sẽ có người vì nụ cười của bạn mà đánh đổi tất thảy giang sơn phụ nữ ạ.

Nhiều người phụ nữ vẫn luôn nghĩ rằng bản thân muốn trở nên xinh đẹp thì chỉ cần mua vài bộ đồ sang trọng, rồi tô chút son, dặm chút phấn. Nhưng vốn dĩ cái đẹp phải được xuất phát từ bên trong thì mới là cái đẹp đúng nghĩa và trường tồn mãi theo thời gian. Phụ nữ muốn đẹp trong mắt người khác thì nhất định phải luôn biết điều này

1. Phụ nữ đẹp sẽ biết cách kiếm tiền và tự thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu của bản thân. Thích chiếc đầm hàng hiệu, họ chỉ cần cà thẻ chứ không phải xin xỏ người khác.

2. Phụ nữ đẹp không chạy theo những điều xa tầm với, không tự huyễn hoặc giá trị của bản thân. Họ luôn biết vị trí của mình và cách sống sao cho người đời nể phục nhất. Họ không suốt ngày mơ mộng rồi sống trên mây.

3. Phụ nữ chỉ cần tự thấy mình đẹp chứ không trông chờ vào bất cứ lời khen nào. Bởi họ biết đôi khi những lời khen chỉ là xã giao.

4. Phụ nữ đẹp luôn biết cách nói chuyện sao cho khôn khéo và thông minh nhất. Họ không khép mình hoặc để người khác bắt chuyện với mình trước rồi mới mở lòng.


(ảnh minh họa)

5. Phụ nữ đẹp luôn biết con người không ai hoàn hảo tuyệt đối. Chỉ cần bản thân cố gắng sống tốt mỗi ngày, ông trời sẽ không b.ạc đãi. Chỉ cần bản thân không ngừng theo đuổi những điều mình ao ước, đến một ngày nào đó thành công sẽ tìm tới.

6. Phụ nữ đẹp không vì những lời chê bai mà buồn phiền. Họ sẽ chọn cho mình cuộc sống an yên, không ganh đua cũng chẳng thị phi. Bởi họ biết mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống, vậy hà cớ gì phải ghen tỵ? Thôi thì bớt khẩu nghiệp, bớt ganh đua một chút để sống một cuộc đời thoải mái hơn.

7. Phụ nữ đẹp biết người thành công là người được sống hạnh phúc mỗi ngày chứ không chạy đua theo danh vọng. Vì vậy mà họ luôn chọn cho mình cuộc sống nhẹ nhàng và thoải mái nhất.

8. Phụ nữ đẹp biết cách suy nghĩ đơn giản, không phức tạp hóa vấn đề. Bởi họ biết điều đó chỉ khiến bản thân rơi vào bế ᴛắc.


(ảnh minh họa)

9. Phụ nữ đẹp luôn nhìn mọi thứ xung quanh bằng đôi mắt màu hồng. Nhưng sẽ không chìm đắm trong sắc màu hạnh phúc đó quá lâu, họ sẽ biết cách cân bằng với cuộc sống thực tại.

10. Phụ nữ đẹp không dùng tiền của chồng, không quá tin tưởng, không tận tụy quá nhiều vì một người. Họ sẽ biết cách để yêu chiều bản thân hơn là hi sinh vì người khác.

11. Phụ nữ đẹp không buôn chuyện của người khác, cũng không quá nhiệt tình trong mọi việc. Đôi khi tỏ ra không biết gì sẽ sống yên thân hơn là tinh tường mọi thứ.

12. Phụ nữ đẹp không hơn thua với người khác chuyện “tôi có chồng tốt hơn chị, tôi có công việc kiếm nhiều tiền hơn chị”. Mà họ sẽ chấp nhận và hưởng thụ cuộc sống mà mình đã chọn.






Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2021

9X làm nghề sửa quần áo, thu nhập hàng trăm triệu, 25 tuổi mua nhà Người càng tài giỏi, càng dám 'khác người'

Chúng ta có lẽ thường xuyên thấy được những tranh cãi kiểu như: nghề gì hợp với đàn ông, nghề gì hợp với phụ nữ… Nhưng thực tế chứng minh, chỉ cần bạn dám làm, bạn dám chăm chỉ, không có cái gì là dành riêng cho một kiểu người nào cả.



01

Cách đây không lâu, báo chí Trung Quốc đưa tin về một thanh niên 9X sửa quần áo rong tên Đổng Hoài Lợi.

Khi nhắc tới nghề may vá, phần lớn mọi người sẽ nghĩ đây là nghề của phụ nữ. Rất nhiều người không hiểu, vì sao một thanh niên như vậy lại chọn làm công việc này.

Câu chuyện bắt đầu từ mẹ của Đổng Hoài Lợi.

Mẹ của Đổng Hoài Lợi khi vừa mới kết hôn đã mua một chiếc máy khâu. Ban đầu cũng chỉ đơn giản là may vá cho vui, không ngờ sau này khi cả nhà chuyển ra thành phố ở, nó lại trở thành công việc kiếm cơm của gia đình.

Đầu những năm 1990, cha mẹ của Đổng Hoài Lợi chuyển từ vùng quê ở An Huy lên thành phố Nam Kinh kiếm sống, vì để duy trì sinh kế, mẹ của Đổng Hoài Lợi đã bày ra một quầy may vá rong cũng như bán đồ thủ công ở trên một con phố ở Nam Kinh.

Trên con phố này, có khoảng 7,8 nữ nhân công siêng năng, thực hiện từng mũi từng mũi khâu, duy trì cuộc sống nhờ mức thu nhập ít ỏi.

Sau nhiều năm, nhờ vào tay nghề và uy tín, mẹ của Đổng Hoài Lợi dần trở nên nổi tiếng, bắt đầu có chút tiếng tăm ở Nam Kinh.

Trong một cơ hội tình cờ, cha mẹ của Đổng Hoài Lợi chuyển tới Hàng Châu phát triển.

Năm 2000, nền kinh tế của Chiết Giang phát triển mạnh mẽ, Hàng Châu tập trung một số thương hiệu xa xỉ và mức độ tiêu thụ hàng xa xỉ chỉ đứng sau Thượng Hải và Bắc Kinh. Điều này giúp mẹ của Đổng Hoài Lợi có đủ không gian để trưng bày đồ thủ công của mình.

Năm 2008, Đổng Hoài Lợi khi đó 18 tuổi, chuyển từ quê nhà tới Hàng Châu sinh sống.

Ban đầu anh cũng làm khá nhiều công việc, công nhân ở công trường, hướng dẫn mua sắm ở các trung tâm thương mại… nhưng mức lương chỉ vỏn vẹn 2000, 3000 (7-10 triệu đồng), đi làm từ tờ mờ sớm, công việc lại vất vả… tất cả những điều này khiến Đổng Hoài Lợi dần dần mất đi hứng thú với công việc, trong một khoảng thời gian anh đã chỉ ở nhà mà không làm gì cả.

Khi ấy, anh ấy vẫn chưa nghĩ tới chuyện sẽ thừa kế công việc của mẹ, dẫu sao thì "đó cũng không phải là công việc thích hợp với đàn ông con trai."

Năm 2011, anh lần lượt kết hôn rồi lên chức bố, chính hai thiên chức của một người chồng và một người bố đã khiến anh nghĩ mình phải có trách nhiệm hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, thực tế không chiều lòng người, dựa vào cả năng lực và bằng cấp, anh căn bản không thể tìm được một công việc có mức lương đủ lý tưởng để nuôi gia đình.

Lúc này, Đổng Hoài Lợi bắt đầu học may vá đan móc từ mẹ, dự định sẽ làm cùng nghề với mẹ.

Ban đầu anh cũng đắn đo: đàn ông con trai lại ngồi trên phố rồi khâu khâu vá vá như vậy, sĩ diện để đi đâu cho vừa?

Nhưng Đổng Hoài Lợi vẫn quyết tâm làm, anh chia sẻ: "Mặc dù bị chê cười, nhưng vẫn tốt hơn là không công ăn việc làm, ăn bám ba mẹ, thôi thì cứ thử xem."

Dần dần, tay nghề của Hoài Lợi được nâng cao rất nhiều, tích lũy được cho mình nguồn khách ổn định, khách quen lại giới thiệu khách mới, cứ như vậy, anh dần dần bận rộn hơn.

Vì không muốn người khác chỉ trỏ, đàm tiếu, anh cố tình chọn một góc nhỏ ít người qua lại để ngồi, không phải là khách quen sẽ khó tìm được anh.

Dựa vào thu nhập 300-600 tệ mỗi ngày (khoảng 1 triệu – 2 triệu VNĐ), năm 2016, Đổng Hoài Lợi đã mua được một căn nhà ở Hàng Châu theo hình thức trả góp.

Anh nói, tranh thủ lúc thu nhập được coi là ổn định, muốn trong năm nay trả nốt 150000 tệ số tiền nhà còn lại, "có vậy mới xem lại là thoải mái được".

Đây chính là trải nghiệm của một thanh niên 9X sửa quần áo rong.

Chúng ta có lẽ thường xuyên thấy được những tranh cãi kiểu như: nghề gì hợp với đàn ông, nghề gì hợp với phụ nữ…

Nhưng thực tế chứng minh, chỉ cần bạn dám làm, bạn dám chăm chỉ, không có cái gì là dành riêng cho một kiểu người nào cả.

Ngay cả khi bạn khác với tuyệt đại đa số những người cùng làm việc đó, nó cũng không có nghĩa là bạn không giỏi bằng họ.


Vì không muốn người khác chỉ trỏ, đàm tiếu, Đổng Hoài Lợi cố tình chọn một góc nhỏ ít người qua lại để ngồi, không phải là khách quen sẽ khó tìm được anh.

02

Trước đó, "10X Thâm Quyến đoạt giải nhất cuộc thi sửa chữa ô tô của tỉnh" đã trở thành đề tài bình luận vô cùng hot khắp mạng xã hội ở Trung Quốc.

Cổ Tuệ Tinh, ở tuổi 17, đã giành giải nhất phần thi bảo dưỡng cơ điện ô tô trong cuộc thi Kỹ năng nghề nghiệp ở trường Cao đẳng nghề Quảng Đông.

Tuệ Tinh trở thành bạn nữ đầu tiên giành được quán quân trong các cuộc thi kiểu như này ở Quảng Đông, thậm chí còn tạo nên kỉ lục mới trong toàn trường.

Nói về việc này, Cổ Tuệ Tinh chia sẻ:

Lúc trước, trên mạng xã hội, có người nói khả năng của nữ giới không bằng nam giới, tin rằng thông qua lần này, quan điểm này đã bị bác bỏ.

Cũng giống như suy nghĩ khi tôi quyết định tham gia cuộc thi này, tôi muốn chứng minh rằng phái nữ của có thể làm được.

Tôi cũng hi vọng trong tương lai sẽ có nhiều bạn nữ xuất hiện trong những cuộc thi kĩ thuật như này hơn, tôi không quan tâm nếu các bạn ấy có phá thành tích của mình hay không, bởi lẽ nó cho thấy rằng, nữ giới trong ngành này đang ngày một mạnh hơn.


Cổ Tuệ Tinh, ở tuổi 17, đã giành giải nhất phần thi bảo dưỡng cơ điện ô tô trong cuộc thi Kỹ năng nghề nghiệp ở trường Cao đẳng nghề Quảng Đông

Còn có một cô gái 25 tuổi tên Trương Lệ Gia, là một họa sỹ chuyên vẽ tranh tường.

Công việc hàng ngày của cô là trèo lên trên cao để tạo nên những bức tranh tường lớn.

Mỗi một bức thường sẽ mất khoảng 6 ngày để hoàn thành, thù lao là 40000 tệ (khoảng 141 triệu đồng).

Trương Lệ Gia tới với công việc này thực ra cũng là một sự tình cờ.

Cô sinh ra trong một gia đình nông thôn ở An Huy, ba làm shipper, mẹ là nhân viên dọn vệ sinh, điều kiện kinh tế gia đình bình thường.

Khi còn nhỏ, cô thường sống với ông bà ngoại, những lúc ở một mình cô thường vẽ cho đỡ chán, lâu dần yêu thích hội hoại, thi đại học cũng muốn đăng kí chuyên ngành liên quan tới hội họa.

Gia đình tuy nghèo, nhưng vẫn cố gắng gom đủ 30000 tệ cho cô tham gia thi năng khiếu trong đợt thi đại học, cuối cùng, cô thi đỗ vào chuyên ngành thiết kế trang phục ở Đại học Wuyi Quảng Đông.

Vì muốn giảm bớt gánh nặng kinh tế cho gia đình, ngay từ khi vào đại học, cô đã bắt đầu làm thêm đủ các nghề liên quan tới hội họa.

Rất nhanh sau đó, số người liên lạc muốn Lệ Gia vẽ ngày càng nhiều, sau đó có một nhóm đã thuê cô vễ tranh tường với giá 40 tệ/1m2.


Công việc hàng ngày của Trương Lệ Gia là trèo lên trên cao để tạo nên những bức tranh tường lớn

Đây chính là lần đầu tiên cô vẽ tranh tường, hoàn toàn không có bất cứ thiết bị bảo hộ nào, đứng trên một cái giá cao tới 9m, vì dẫm hụt chân nên cô thậm chí đã suýt ngã xuống đất.

Nhớ lại khoảnh khắc đó, cô vẫn cảm thấy rùng mình.

Tuy nhiên, may mắn là bức tranh này nhận được rất nhiều lời khen ngợi, cô cũng bắt đầu hứng thú với việc vẽ tranh tường.

Dần dần sau này cô cũng đăng những video bức vẽ của mình lên mạng xã hội và thu về một lượng lớn người theo dõi.

Sau khi tốt nghiệp, cô đã tự mở một phòng làm việc riêng, độc lập kinh tế, 30000 tệ cha mẹ chắt bóp bỏ ra lúc đầu, giờ cho ra được kết quả xứng đáng.

Thực ra, môi trường làm việc của cô cũng không phải quá lý tưởng, thường xuyên phải đứng trên cao, ngày ngày làm việc với sơn, không cẩn thận dính lên quần áo, tóc tai…

Nhưng Lệ Gia cho rằng "được làm công việc mình yêu thích đã là may mắn lắm rồi, chút khó khăn đó có là gì."


Hai cô gái giỏi giang đều lựa chọn công việc không quá thích hợp với nữ giới, nhưng họ vẫn chứng tỏ được mình, trở thành những người ưu tú trong lĩnh vực của mình.

Đứng ở một góc độ nào đó, họ đều là những "kẻ lạc loài" trong những lĩnh vực này.

Nhưng chỉ cần đủ tình yêu, đủ nhiệt huyết, đủ tin tưởng và kiên trì, "kẻ lạc loài" thì có làm sao!

03

Một học giả nổi tiếng từng nói: "Thời đại này không phụ một ai, nó chỉ là đang mài dũa chúng ta, mài dũa mỗi một con người phi thường muốn thay đổi vận mệnh của chính mình."

Càng là thứ khan hiếm thì lại càng quý giá.

Có thể chính vì bạn là một "kẻ lạc loài" nên bạn mới càng nổi bật, càng thu hút được sự chú ý từ người khác, sự nỗ lực của bạn càng thuận lợi có đất để dụng võ hơn.

"Cuộc sống trước giờ không hề chiếu cố cho những người bảo thủ, hài lòng với hiện tại, cũng sẽ không chờ đợi những người không có chí tiến thủ, chỉ biết há miệng chờ sung, thay vào đó, nó dành cơ hội cho những người dám và giỏi đột phá, sáng tạo."










Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2021

Hà tiện vô cực: Thu nhập 2,7 tỷ đồng/năm nhưng vẫn bới rác ăn, suốt 8 năm không dùng giấy vệ sinh, không mua quần áo mới để dành tiền mua nhà

 

Hà tiện vô cực: Thu nhập 2,7 tỷ đồng/năm nhưng vẫn bới rác ăn, suốt 8 năm không dùng giấy vệ sinh, không mua quần áo mới để dành tiền mua nhà


Hashimoto là một người gốc Nhật sống ở New York. Cô hiện làm việc cho một công ty kiểm toán hàng đầu thế giới với thu nhập trung bình 119.000 USD/năm, khoảng 2.7 tỷ đồng. Kate Đây là con số gần gấp đôi mức trung bình của người Mỹ. Dù vậy, Hashimto vẫn lựa chọn lối sống cực kỳ tằn tiện.

Trong chương trình "Extreme Cheapskates" (Hà tiện vô cực) của đài TLC, chủ nhà kiêm kế toán Kate Hashimoto đã tiết lộ các kỹ thuật tiết kiệm tiền siêu đẳng của mình.

Sống ở New York xa hoa nhưng tiêu dùng tằn tiện thậm chí không cả mua đồ dùng cần thiết cho cuộc sống

New York là thành phố lớn nhất Hoa Kỳ, có tốc độ phát triển kinh tế nhanh chóng và là đô thị quốc tế hàng đầu thế giới cùng với London. Do đó, mức tiêu dùng ở đây cũng rất cao.

Theo thống kê, mức chi tiêu cơ bản ở New York là 2.000 - 2.500 USD một người mỗi tháng, với điều kiện thuê chung nhà, không có nhu cầu giải trí và không có kế hoạch tiết kiệm tiền.

Nếu muốn sống thoải mái tại thành phố đắt đỏ này, một người phải có mức thu nhập lý tưởng khoảng 50.000 USD/năm. Tuy nhiên, đã nhiều năm qua, Kate Hashimoto chỉ sống với hơn 200 USD/tháng.


Thói quen tiết kiệm tiền cực đoan giúp cô cho tiêu 200 USD/tháng ở New York (Ảnh: TLC)

Làm thế nào để sống với 200 USD/ tháng ở đô thị xa hoa bậc nhất này? Chắc hẳn đây là thắc mắc của nhiều người. Tuy nhiên, nguyên tắc sống của Kate Hashimoto đã trả lời cho câu hỏi này và rất đáng để chúng ta học hỏi.

Kate chia sẻ: "Nguyên tắc sống của tôi là: Cái gì không cần thiết thì nhất quyết không chi. Nếu phải tiêu tiền thì nghĩ cách tiêu ít nhất có thể".

Để tiết kiệm, cô đã kiểm soát ham muốn của mình đối với quần áo, túi xách, mỹ phẩm ...

Hashimoto không sử dụng giấy vệ sinh, không mua quần áo mới trong 8 năm. Bộ đồ lót cô mặc tới 14 năm, áo sơ mi có gần 10 năm sử dụng. Những chiếc quần đùi giãn hết chun, phải dùng kẹp mỗi khi sử dụng. Kate Hashimoto cũng tự cắt tóc và giặt quần áo ngay trong lúc đang tắm cho đỡ tốn nước.

Ngoài ra, cô còn trữ nước tắm để xả bồn cầu. Cô cho biết, giặt quần áo theo cách này vừa tiết kiệm nước vừa tiết kiệm được điện năng sử dụng của giặt máy. Khi vé tàu tăng giá cô chọn cách đi bộ đến chỗ làm việc.

Chính vì cô tiết kiệm trong mọi mặt của cuộc sống nên có thể tồn tại với số tiền ít nhất ở thành phố lớn nơi mà thực phẩm, quần áo, nhà ở và phương tiện đi lại đều cực kỳ đắt đỏ.


Chiếc áo đã dùng 8 năm nhưng Kate Hashimoto vẫn không bỏ để mua cái mới. Ảnh: TLC.

Để kiếm thêm, cô tham gia các buổi khảo sát, dùng thử đồ miễn phí hay tham gia tiêm thử nghiệm vaccine và các biện pháp y khoa mới để có tiền.

Căn hộ cô mua có máy rửa bát riêng nhưng cô cho rằng máy rửa bát gây lãng phí điện nước và biến máy rửa bát thành tủ đựng đồ. Để không phải trả phí gas 17 USD/tháng, Kate Hashimoto không bao giờ sử dụng bếp gas và lò nướng mà chỉ dùng bếp điện được đổi lấy phiếu mua hàng miễn phí.

Đối với kem đánh răng, nước giặt, bột giặt và các mặt hàng khác, Kate chưa bao giờ tốn 1 đồng. Nguyên nhân là các công ty sản xuất sản phẩm kiểu này thường gửi mẫu dùng thử cho khách hàng, cô sẽ vào đăng ký hoặc "canh" các hoạt động khuyến mãi, quà tặng của trung tâm thương mại rồi tích trữ dần.


Kate tránh tiêu tiền vào giấy vệ sinh và khăn giấy (Ảnh: TLC)

Kate Hashimoto tiết kiệm đến mức giấy lau tay xong cũng không vứt đi mà mang về để tái sử dụng. Nhiều người tỏ vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy hành vi này, nhưng cô không quan tâm mà khẳng định: "Tại sao lại tiêu tiền vào những thứ mà cuối cùng sẽ mất đi?"


Kate Hashimoto thường bới rác tại các nhà hàng sang trọng để tìm kiếm đồ ăn. Ảnh: TLC

Nhưng đó chưa phải là những hành vi "hà tiện vô cực". Kate sẽ không đi chợ để mua nguyên liệu nấu ăn, thay vào đó mỗi tuần ba lần, cô đến Upper West Side, khu dân cư giàu có tại Manhattan để bới thùng rác của những nhà hàng sang trọng nhặt thực phẩm thừa mang về ăn.


Cô thường xuyên nhặt một số phế phẩm có thể sử dụng được và biến chúng thành đồ nội thất

Ngoài ra, cô thường xuyên nhặt một số phế phẩm có thể sử dụng được và biến chúng thành đồ nội thất. Thay vì chi tiền cho một chiếc giường, Kate lại ghép hai tấm thảm tập yoga. Trong khi đó, bàn ăn là những tờ tạp chí cũ xếp chồng lên nhau, ghế sofa làm từ tấm đệm.

Theo tờ The Sun, Kate chia sẻ: "Nếu tôi phải tiêu tiền, tôi cố gắng và tránh nó, tôi sẽ cố gắng và trả ít nhất có thể." Kate cũng tránh đi ăn ở nhà hàng với bạn bè trừ khi họ trả tiền.

Cuộc đời xô đẩy khiến Kate Hashimoto trở lên "hà tiện khắc nghiệt"

Khi còn nhỏ, người mẹ thường ác ý chê bai ngoại hình của Kate Hashimoto, nói rằng: "Con trông thật xấu xí, giống như con heo vậy". Điều này khiến cô gái phát triển tính cách theo hướng quen với việc làm hài lòng người khác, tự ti và không an toàn.

Sau khi tốt nghiệp, Kate Hashimoto lại trải qua một cuộc khủng hoảng khác. Ban đầu cô ngây thơ tin rằng chỉ cần học xong đại học là sẽ có việc làm nuôi sống bản thân. Tuy nhiên, cô lại bị sa thải trong cuộc khủng hoảng kinh tế, dù mới nhận việc được ít tháng.

"Tôi nhận ra, không có công việc nào đảm bảo kéo dài mãi, nên tôi sẽ sống như thể mình có thể bị sa thải bất cứ lúc nào", Hashimoto nói.

Dù phải chịu nhiều tổn hại nhưng Kate vẫn quyết tâm thay đổi bản thân. Cô tập trung nhiều hơn vào những gì mình có thể làm hơn là ngoại hình. Cô học được cách tốt nhất để tồn tại, đó là tiết kiệm và giảm thiểu các khoản chi tiêu, đồng thời phải có căn nhà của riêng mình.

Ngoài việc tiết kiệm, Hashimoto thực sự còn có nhiều thói quen sống khác. Ví dụ, cô đam mê chạy đường dài và từng là một vận động viên trong 12 năm. Cô nói: "Tôi tin rằng bản thân có thể vượt qua những kẻ ác ý tấn công mình, bởi vì tôi sống lành mạnh và vui tươi hơn những người đó".

Thông qua lối sống tiết kiệm, Hashimoto hy vọng có một tương lai an toàn, không còn phải lo lắng khi đột ngột thất nghiệp. Cô cũng cho biết, vứt bỏ những ham muốn vật chất quá mức, khiến thân thể ngày càng nhẹ nhàng, tâm hồn ngày càng sảng khoái.


"Không bao giờ có một cách sống hoàn toàn tốt, chỉ có một cách sống phù hợp nhất với bạn. Nhưng chắc chắn rằng một cuộc sống hạnh phúc không chỉ có cơm ăn áo mặc mà còn là thái độ sống tích cực và sự hài lòng về tinh thần", Hashimoto nói.

Ngoài ra, Kate Hashimoto có một mục tiêu tài chính rất rõ ràng. Cô mua trả góp một căn hộ studio tại Harlem, New York vào năm 2010 và chỉ mất khoảng 9 tháng để trả xong.

Bất chấp sự đánh giá của người đời, Hashimoto cho hay cô hoàn toàn vui vẻ với lối sống này. "Cách sống không tốn tiền này khiến tôi cảm thấy sảng khoái và tự hào".

Bài học sáng giá từ "chú gà bới" Kate Hashimoto

Tinh thần tiết kiệm, chăm chỉ, giản dị ở Kate Hashimoto rất đáng học hỏi. Nhiều người trẻ trong xã hội ngày nay không thể sống một cuộc sống đơn giản. Bên cạnh đó, một số người với mức lương thấp chỉ có thể chi tiêu trong một tháng và không có kế hoạch nào để tiết kiệm.

Từ trường hợp của Kate Hashimoto, chúng ta dễ dàng thấy rằng có rất nhiều điều trong cuộc sống vẫn có thể tiết kiệm. Đối với những người có mức lương không cao có thể tham khảo một số phương pháp tiết kiệm của Kate. Tuy nhiên, bạn cũng không nên sao chép y nguyên phương pháp tiết kiệm này.

Với đồ đạc và các vật dụng khác, bạn có thể sử dụng những thứ mà người khác đã bỏ đi nếu không phiền. Nhưng đối với các khía cạnh khác của cuộc sống, chẳng hạn như giặt là và nguyên liệu thực phẩm thì vẫn nên đầu tư nhiều hơn một chút.

Ngoài ra, làm việc chăm chỉ để kiếm tiền và tiết kiệm tiền ở một số khía cạnh chính là để tận hưởng cuộc sống và giúp cuộc sống thoải mái hơn.

Tổng hợp theo Sohu và Irishmirror


Thứ Năm, 1 tháng 4, 2021

"Vua hàng hiệu" Johnathan Hạnh Nguyễn: Từng rửa xe, lao động chân tay ở nước ngoài để có tiền ăn học

 "Vua hàng hiệu" Johnathan Hạnh Nguyễn: Từng rửa xe, lao động chân tay ở nước ngoài để có tiền ăn học

Trước khi trở về Việt Nam, trở thành "vua hàng hiệu" và nổi tiếng với những dự án đầu tư lớn, đóng góp ý nghĩa cho đất nước, ông Johnathan Hạnh Nguyễn cũng có quãng thời gian khởi nghiệp tay trắng, thậm chí làm thêm bằng việc lao động chân tay ở nước ngoài để có tiền ăn học...



Ông Johnathan Hạnh Nguyễn – người được mệnh danh là "vua hàng hiệu" với việc nắm quyền phân phối hơn 100 thương hiệu xa xỉ quốc tế, là một trong những Việt kiều đầu tiên về nước đầu tư và thành lập Công ty Liên Thái Bình Dương (IPPG), hiện có mạng lưới hoạt động tại 6 quốc gia bao gồm Việt Nam, Mỹ, Úc, Hongkong, Singapore và Philippines.

Đến nay, dưới sự dẫn dắt của ông, IPPG đã hợp tác đầu tư nhiều dự án trên toàn quốc với tổng số vốn lên đến hàng trăm USD và mang lại hơn 25.000 việc làm cho lao động Việt Nam; điển hình là cải tạo Tràng Tiền Plaza (IPPG đầu tư 400 tỷ đồng, mời đầu tư quốc tế 3.000 tỷ đồng), Khu phi thuế quan Phú Quốc 101 ha (tổng chi phí dự kiến 6.830 tỷ đồng).

 

"HÃY BẮT ĐẦU BẰNG NHỮNG VIỆC THẤP, ĐI TỪNG BƯỚC, VỪA HỌC VỪA LÀM ĐỂ TÍCH LŨY KINH NGHIỆM"

Trong một cuộc phỏng vấn với FBNC, ông Johnathan chia sẻ, ước mơ du học đã nhen nhúm kể từ khi ông còn là cậu trò nhỏ: "Khi còn đi học trung học ở Nha Trang, mỗi buổi trưa hè tan trường tôi thường ngồi trên bãi biển. Theo bản đồ thế giới, từ vùng biển Nha Trang nhìn thẳng qua là Manila, từ đó lại nhìn thẳng ra San Francisco miền Tây nước Mỹ. Khi đó, tôi đã bắt đầu ước mơ được xuất ngoại…".

Cũng vào những năm tháng học trò tại quê nhà, ông Hạnh đã khởi nghiệp lần đầu tiên với việc bán xe máy một cách rất tình cờ. Trong sự kiện giao lưu với sinh viên Đại học Quốc gia TP.HCM, ông Hạnh kể: "Trong một lần chơi đá bóng với bạn, tôi vô tình làm quả bóng bay vào một trại đóng quân của binh sĩ nước ngoài. Tôi liền chạy xe máy tới đó để vào xin lại quả bóng. Nhưng đến cổng gác thì bị lính chặn lại. Sau khi trình bày lý do, người sĩ quan lại ngỏ ý muốn mua chiếc xe máy của tôi, nhưng tôi không đồng ý bán vì đây là chiếc xe do bố tôi tặng.

Tuy nhiên, ngay lúc đó trong đầu tôi đã lóe lên một ý tưởng là tại sao mình lại không đi mua xe tại cửa hàng rồi về bán lại cho ông sĩ quan này để kiếm lời vì khi đó binh lính ở đó không được phép ra phố để mua sắm. Khi biết được người sĩ quan này rất muốn mua xe, tôi liền chạy thẳng ra cửa hàng bán xe hỏi giá. Ngày đó, giá một chiếc xe HONDA DD 70 là 34 nghìn đồng, tôi về báo cho ông sĩ quan là 36 nghìn đồng và ông ta đồng ý mua, thế là tôi lãi 2 nghìn đồng ngay từ lần kinh doanh đầu tiên".

Ông cho biết, khi đó, trong người mình không có tiền, vị sĩ quan chưa tin tưởng nên chỉ cọc trước 10 nghìn. Ông Hạnh đem 10 nghìn này tới cửa hàng xe máy cọc lại cho chủ cửa hàng, yêu cầu ông ấy đem xe giao cho khách và nhận nốt số tiền còn lại.

"Cũng rất may cho tôi là lần đó cả ông sĩ quan và ông chủ cửa hàng xe máy đều tin tưởng tôi, nhờ vậy mà lần kinh doanh đầu tiên của tôi đã thành công và tôi đã kiếm được khoản tiền lời nhiều hơn một tháng lương của một cán bộ nhà nước lúc bấy giờ. Sau lần đó cả doanh trại binh sĩ trên 200 người liên tục đặt hàng vậy là tôi trở thành anh buôn xe máy từ đó.", vị doanh nhân hồi tưởng.

Ông cho rằng đó là bài học đầu tiên của mình về khởi nghiệp: "Không bột vẫn gột nên hồ" và "mượn đầu heo nấu cháo". Theo chia sẻ của "vua hàng hiệu", ông được thừa hưởng "máu" kinh doanh của cha.

"Cha tôi từng là một thợ may, đưa vợ con từ quê ra thành phố cũng chỉ với một chiếc máy may đó. Ba tôi may để nuôi gia đình và làm vốn để kinh doanh thêm nhiều ngành hàng khác. Ba dạy tôi kinh doanh từ thời còn học trung học. Nghỉ hè, tôi đi theo ba làm ăn, từ vào rừng bào gỗ cho đến đàm phán với các đối tác nước ngoài…", ông Hạnh kể.

Khi việc kinh doanh xe máy đang thuận lợi, ông vẫn quyết định dừng lại và tiếp tục con đường phấn đấu sang Mỹ du học của mình với quan niệm sự học vẫn là trên hết. Sau khi đặt chân tới Đại học Seatle, Mỹ, để có tiền sinh hoạt và đi học, ông đã phải đi làm 3, 4 nghề, kể cả rửa xe…

Lần khởi nghiệp thứ hai là khi ông đã tốt nghiệp Đại học ở Mỹ và được nhận vào làm Thanh tra tài chính của hãng Boeing, khi đó lương của ông đã được trên 100 nghìn USD/năm, đây là mức lương mơ ước của nhiều người. Tuy nhiên, ông lại có suy nghĩ: "Nếu cứ bằng lòng với công việc làm thuê cho một hãng như vậy thì mãi mãi cũng chỉ là một người làm thuê…"

Ông bèn bàn với vợ, đem hết số tiền dành dụm được thuê một căn nhà, mua một chiếc xe tải cũ để kinh doanh cửa hàng bách hóa. Thời gian đầu công việc kinh doanh rất khó khăn, để có hàng bán, ông phải chạy xe suốt 8 giờ đồng hồ để chở hàng về bán. Sau một thời gian, nhờ nắm bắt được nhu cầu của cộng đồng người Việt, công việc kinh doanh của ông mới dần dần thuận lợi. Khi đã có tài sản là nhà cửa, máy móc, ông đem thế chấp vào ngân hàng để vay vốn tiếp tục kinh doanh.

Nói về quãng thời gian khởi nghiệp khó khăn như bao người khác, ông Hạnh chia sẻ: "Chúng ta hãy bắt đầu bằng những việc thấp, đi từng bước, vừa học vừa làm để tích lũy kinh nghiệm. Không có nghề nào là xấu, chỉ có người xấu. Chúng ta đừng sợ người khác đánh giá mình nghèo hay làm những việc nhỏ, những việc có vẻ nhếch nhác… Hãy dứt bỏ mặc cảm của mình! Tích tiểu thành đại, các bạn sẽ thành công!".

 

"TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ HỐI HẬN VÌ QUYẾT ĐỊNH QUAY VỀ"

Trước khi về Việt Nam, ông vẫn vừa kinh doanh và vừa làm việc cho hãng Boeing. Công việc đang thuận lợi thì vào giữa thập niên 80ông quyết định từ bỏ cuộc sống êm đềm ở nước ngoài để về Việt Nam lập nghiệp. Đây là quyết định khiến nhiều người quen biết ông khi đó ngỡ ngàng. Ông Hạnh kể, bước ngoặt cuộc đời đến với ông từ sau một lần đưa vợ con về thăm quê Nha Trang.

"Năm đó, tôi đưa vợ và các con về Việt Nam thăm quê. Vừa tới nhà được 2 ngày thì các con tôi bị sốt xuất huyết. Đưa vào bệnh viện, bác sĩ nói chúng có thể không qua khỏi vì bệnh tình đã ở vào giai đoạn 3, điều kiện y tế lúc đó của chúng ta còn chưa được tốt. Tôi đã rất đau xót với ý nghĩ rằng con mình hoàn cảnh gia đình không đến nỗi nào còn nguy kịch như vậy, còn hàng triệu đứa trẻ khác trên đất nước này thì sao… Con tôi không có thuốc thì không con ai có được…", ông Hạnh hồi tưởng.

Theo ông Hạnh, đó chính là một trong những động lực lớn nhất khiến ông trở về Việt Nam với quyết tâm có thể làm được điều gì đó cho đất nước của mình.

Ông quả quyết: "Tôi sẽ không bao giờ hối hận về quyết định này dù có bị sốt xuất huyết mà chết!". Ông Hạnh chia sẻ, nỗ lực tột cùng của ông trong việc giúp Việt Nam mở đường bay thẳng với Manila sau đó cũng xuất phát từ mong muốn những đứa trẻ khác có được điều kiện chăm sóc y tế tốt hơn.

Mới đây, tại sự kiện Café Doanh nhân HUBA, "vua hàng hiệu" chia sẻ: "Cách đây 35 năm, tôi về nước với ba chục triệu USD, số tiền đó phải tương đương với 3 tỷ USD bây giờ. Một căn nhà trên phố Nguyễn Huệ khi ấy chỉ chừng 5.000 - 10.000 USD."

Với mong muốn tạo công ăn việc làm cho nhiều người, ông trở về quê hương Nha Trang và đầu tư vào sản xuất công nghiệp những mặt hàng phù hợp để xuất khẩu, thay vì sản xuất thời trang hay tiêu dùng trong nước.

"Nhà máy sản xuất khoá kéo với hơn 1000 lao động ở Nha Trang đầu tiên là của tôi, sau đó là nhà máy thủ công mỹ nghệ với 6000 lao động; đều để xuất khẩu sang nước ngoài. Tôi muốn tạo thật nhiều công ăn việc làm cho bà con", ông Hạnh chia sẻ với FBNC.

Sau đó, với tầm nhìn nhạy bén của một doanh nhân và mong ước phát triển quê hương, ông Hạnh đầu tư vào dịch vụ du lịch với dự án khách sạn Nha Trang Lodge, quy mô 14 tầng, tiêu chuẩn 3 sao, vốn đầu tư gần 10 triệu USD. Vào thời điểm đó, đây là dự án khách sạn cao nhất miền Trung và là điểm nhấn cho cả thành phố Nha Trang. Đến năm 2016, ông tiếp tục đầu tư xây dựng nhà ga quốc tế Cam Ranh, góp phần phục vụ cho sự phát triển của tỉnh, tạo tiền để để thu hút các nhà đầu tư khác.

Theo "vua hàng hiệu", có nhiều dự án mình đầu tư không hoàn toàn vì lợi nhuận mà là do cảm thấy cần thiết cho quê hương.

Ông Hạnh từng chia sẻ với Diễn đàn Doanh nghiệp: "Tôi không 'chơi ngông', liều lĩnh hay thiếu suy nghĩ để chi 400 tỷ đồng cải tạo, mời nhà đầu tư quốc tế góp 3.000 tỷ đồng vào Tràng Tiền Plaza. Bởi với tôi, Tràng Tiền Plaza không đơn giản là một trung tâm thương mại mà còn là khát vọng một đời của một người con xa xứ".



"TÔI CẦN CHỨNG MINH CHO THẾ GIỚI RẰNG VIỆT NAM KHÔNG NGHÈO, CŨNG BIẾT XÀI ĐỒ HIỆU"

Ông Hạnh cho biết, con đường trở thành "vua hàng hiệu" là một duyên nợ, bắt nguồn từ việc làm trong ngành hàng không, kinh doanh cửa hàng miễn thuế và chuỗi bán lẻ tại sân bay, cho đến sau này đầu tư vào trung tâm thương mại Rex Arcade (TP.HCM) và Tràng Tiền Plaza (Hà Nội).

Tuy nhiên, quá trình đó không hào nhoáng như mỹ danh mà mọi người dùng để đặt cho ông Hạnh. Ông chia sẻ, đầu tư vào hàng hiệu ban đầu rất tốn kém. Mỗi cửa hàng đều phải cam kết với thương hiệu về mức đầu tư - có khi lên tới 4 triệu USD để đảm bảo diện tích mặt bằng đạt tiêu chuẩn, đổi thiết kế mỗi năm…; hơn nữa phải mua hàng và trả trước, không bao giờ giảm giá và tiêu huỷ hàng tồn để giữ uy tín.

Nhưng cũng nhờ sự khắt khe này mà các thương hiệu xa xỉ luôn có nhiều "tín đồ" săn đón trên toàn thế giới, Việt Nam trong giai đoạn mở cửa và hội nhập cũng không ngoại lệ.

"Các thương hiệu lớn thường không ra nhiều sản phẩm, hạn chế số lượng ở mỗi quốc gia. Giả sử mỗi khi có bộ sưu tập mới, chúng tôi sẽ gửi thông tin đến 3000 khách hàng, có khi chỉ cần 10% đến mua, chỉ trong 3 ngày là bay hết không còn một món hàng.", ông Hạnh lý giải với FBNC.

Theo ông Hạnh, để nhận được sự tin tưởng từ các đối tác lớn trên thế giới, đã có lịch sử hoạt động hàng trăm năm, cần phải tuyệt đối giữ chứ tín và hình ảnh đẹp.



Ông Hạnh nói: "Phải làm sao để họ nhìn vào những hành động của mình mà tin tưởng. Đầu tiên là phải luôn tuân thủ luật pháp, quy định của Việt Nam; luôn quan tâm tới nhãn hiệu, không hạ giá đi trái với nguyên tắc của họ. Trong văn phòng của tôi, bên tay trái tôi là chữ ‘Nhẫn’, bên tay phải là chữ ‘Tín’. Tôi có làm việc thêm 30 năm nữa cũng sẽ vẫn như vậy!"

"Nhu cầu của tôi chỉ cần một chiếc Rolls Royce, một căn nhà có 2 phòng ngủ là đủ; nhưng cần phải tiêu xài vì mục đích đối ngoại. Với đặc thù ngành kinh doanh của tôi, tôi cần chứng minh cho thế giới rằng Việt Nam không nghèo mà cũng biết ‘chơi’, biết xài đồ hiệu."

Vị doanh nhân chia sẻ, ông từng có ý định sau khi đạt 1 tỉ USD doanh số thì sẽ về hưu ở tuổi 60 theo đúng quy định của nhà nước; nhưng các cơ hội kinh doanh không ngừng ập đến và đến nay ông đã tròn 70 tuổi. Với sự sát cánh của bà xã Thuỷ Tiên và các con, IPPG vẫn tiếp tục duy trì những mảng kinh doanh thế mạnh, đồng thời nhắm đến nhiều dự án mới với tham vọng phát triển du lịch.

Mới đây nhất vào ngày 29/3, trong buổi Lễ công bố Nghị định, Quyết định của Chính phủ và Thủ tướng Chính phủ về phát triển TP Đà Nẵng, trong đó có Quyết định chủ trương cho phép nghiên cứu và lập Đề án Xây dựng thành phố Đà Nẵng trở thành Trung tâm tài chính quy mô khu vực, ông Hạnh khẳng định: "Tập đoàn đã ấp ủ bao năm nay về một trung tâm tài chính ở Việt Nam nhưng do nhiều vướng mắc chưa làm được. Đến thời điểm này, công ty đã có cơ hội để thực hiện ý tưởng. Hơn 5 năm nay, chúng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng cả về tài chính và bộ máy nhân lực.

"Chúng tôi đã đi học hỏi khắp thế giới để thực hiện được ý tưởng trên với việc trong 10 năm qua cá nhân tôi đã kết giao với rất nhiều người bạn trên thể giới, trong đó 3 người bạn Mỹ là 3 con ‘đại bàng chúa’ về lĩnh vực tài chính, casino, luật tài chính. Các bạn đã đặt hết niềm tin vào tôi và Việt Nam."