Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

Singapore sạch bóng tham nhũng nhờ cải cách hành chính

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 03:50, under | No comments


Những cải cách hành chính ngay từ thời lập quốc giúp tạo hệ thống cơ quan công quyền hoạt động hiệu quả và gần như vắng bóng tham nhũng tại Singapore.

Singapore tách ra từ Malaysia, trở thành quốc gia độc lập từ ngày 9/8/1965. Với quy mô nhỏ, Singapore hoạt động theo mô hình chính quyền một cấp (chỉ có cấp trung ương, không có các cấp địa phương).
Hệ thống công vụ (public service) Singapore hiện bao trùm 16 bộ và hơn 50 cục tác vụ ("statutory board", hoạt động như một doanh nghiệp), với tổng số 145.000 công chức và viên chức. Công chức (civil servant) là người làm việc trong các bộ, thuộc thẩm quyền tuyển dụng, quản lý của Ban Công vụ (Public Service Commission). Số công chức hiện vào khoảng 85.000 người. Viên chức (public officer) là người làm việc trong các cục tác vụ, thuộc thẩm quyền quản lý, tuyển dụng tự chủ của các cục này.
Quá trình cải cách hành chính ở Singapore gắn liền với việc trọng dụng người tài tại các cơ quan công quyền. Ngay từ khi vừa tách khỏi Malaysia, chế độ sử dụng nhân tài đã trở thành xương sống trong việc quản lý tài năng ở khu vực công tại Singapore.
Mỗi năm, các học bổng của chính phủ được cấp cho sinh viên theo học tại các trường đại học hàng đầu, hầu hết ở nước ngoài. Cuộc cạnh tranh để giành lấy những suất học bổng này, dựa trên thành tích học tập, hoạt động ngoại khóa và khả năng lãnh đạo, luôn được quan tâm.
Những người du học bằng học bổng trở về bắt buộc phải gia nhập lực lượng công chức cấp cao, nơi họ được thử thách, đào tạo và trang bị để trở thành những lãnh đạo hàng đầu trong hệ thống cơ quan công quyền. Những người giỏi nhất trở thành thư ký thường trực (quản lý hành chính tại một bộ) hoặc thậm chí là bộ trưởng.
Hàng năm, các công chức phải trải qua một cuộc đánh giá năng lực toàn diện, được xếp loại và tái xem xét tiềm năng sự nghiệp. Việc đánh giá được thực hiện dựa trên sự thể hiện của công chức cũng như tiềm năng của họ trong việc đạt được vị trí cao hơn, chứ không phải là thâm niên. Nhiều người bị loại "thẳng tay" để nhường chỗ cho những người mới.
Kể từ thập niên 1990, chế độ sử dụng nhân tài ở Singapore bắt đầu chuyển từ xuất phát điểm là chủ nghĩa quân bình sang những mối quan ngại về việc tưởng thưởng và đãi ngộ dựa trên hiệu quả công việc. Chính phủ bắt đầu trả lương cho những quan chức và lãnh đạo chính trị hàng đầu mức lương vào hàng cao nhất thế giới, thu hút những người Singapore tài giỏi và gia tăng chi phí cơ hội của tham nhũng. Mức lương cho công chức được trả theo giá thị trường tương đương với khu vực tư nhân.


Cùng với những cải cách hiến pháp tại Singapore, Ban Công vụ được quy định là cơ quan hành chính có nhiệm vụ tư vấn cho chính phủ về việc bổ nhiệm, sa thải và kỷ luật công chức. Ngày nay, cơ quan này vẫn làm nhiệm vụ tuyển dụng nhân tài cho hệ thống công quyền Singapore, ra quyết định về các vấn đề kỷ luật, quảng bá và trao học bổng.
Cây viết Thomas Friedman của New York Times từng bình luận rằng hệ thống công quyền Singapore là một trong những hệ thống hiệu quả và ít tham nhũng nhất thế giới, đi cùng tiêu chuẩn cao về kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Nhiều người cho rằng đây chính là yếu tố chính đưa đến thành công cho Singapore, một trong 4 "con rồng châu Á".
"Tại Singapore, hè phố có thể trở nên vắng vẻ cực kỳ sớm và người ta thậm chí sẽ phạt bạn nếu bạn nhả bã kẹo cao su bừa bãi, nhưng nếu bạn chọn nơi nào đó ở châu Á để tạm trú qua cơn bão, đó sẽ là Singapore. Tin tôi đi, người đứng đầu cơ quan bảo vệ công dân ở đây không chỉ đơn thuần là bạn cùng phòng hồi đại học của ai đó đâu", Friedman viết.
Theo ông, người Singapore tin tưởng mạnh mẽ vào việc họ phải đưa được người tài năng nhất và ít tham nhũng nhất vào các cơ quan công quyền, đến nỗi họ sẵn sàng trả lương cho thủ tướng 1,1 triệu USD/năm, bộ trưởng và thẩm phán tòa án tối cao gần 1 triệu USD/năm (số liệu năm 2005).
"Trong các lĩnh vực tối quan trọng với sự tồn tại của chúng tôi, như quốc phòng, tài chính hay nội vụ, chúng tôi tìm kiếm những người giỏi nhất", Kishore Mahbubani, cựu hiệu trưởng Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu, cho biết. Theo ông, cách lựa chọn người giỏi giúp hệ thống sẽ luôn có luồng máu mới để có thể vận hành hiệu quả hơn. 
"Bạn mất New Orleans thì bạn còn 100 thành phố giống như thế. Nhưng chúng tôi là một thành bang. Chúng tôi mất Singapore thì không còn gì cả. Vậy nên ở Singapore, tiêu chuẩn kỷ luật và tinh thần chịu trách nhiệm rất cao".



Từ khi lập quốc đến nay, Singapore đã trải qua nhiều đợt cải cách hành chính lớn nhỏ. Năm 1959, khi giành được độc lập từ Anh, chính phủ Singapore đã bắt đầu quá trình cải cách hành chính, hợp lý hóa cơ cấu và các thủ tục nhằm đạt được các mục tiêu phát triển quốc gia. Thông qua cuộc cải cách này, mảng công vụ dân sự Singapore được tái tổ chức, thay đổi tâm lý "thuộc địa" của công chức nhà nước cũng như sự vô cảm của họ với nhu cầu của dân chúng.
Điểm nổi bật của cuộc cải cách này là đóng cửa các cơ quan hành chính yếu kém, thay thế chúng bằng các cơ quan có hiệu quả hơn; thành lập Trung tâm Nghiên cứu chính trị (PSC) với nhiệm vụ thiết lập các nguyên tắc và hoạt động chuẩn mực để tạo thành cốt lõi cải cách khu vực công.
Đầu những năm 1980, Singapore tiến hành các cuộc cải cách hành chính quy mô lớn, nhằm cung cấp các dịch vụ chất lượng cao và quản lý tài chính được phân cấp nhiều hơn. Cuộc cải cách này tập trung vào lĩnh vực như: ngân sách, hợp tác công - tư/tư nhân hóa, trọng dụng nhân tài và chống tham nhũng, một trong những cải cách quan trọng nhất.
Cải cách ngân sách chú trọng sự liên thông chặt chẽ giữa các bộ, sử dụng các quy tắc hiến pháp tài chính, áp mức chi trần cho các bộ... dưới sự giám sát của Bộ Tài chính).
Các bộ cũng có thể tự chuyển đổi ngân sách giữa các khoản chi vận hành và phát triển. Bằng cách này, các bộ cố để tích lũy một khoản thặng dư ngân sách để dùng trong những thời điểm khó khăn, chẳng hạn khi dịch SARS bùng nổ năm 2002 hay khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008.


Hợp tác công - tư và sự ra đời của các cục tác vụ được định hình bởi yếu tố tư nhân hóa dựa trên các nguyên tắc của quốc gia phát triển. Các cục tác vụ, hoạt động như doanh nghiệp thông qua tư nhân hóa toàn bộ hay một phần, được linh hoạt trong quản lý tài chính và nhân sự - chẳng hạn họ không bị chính quyền trung ương quản lý như các bộ. Điều này làm tăng tính độc lập vận hành và được xem là yếu tố then chốt cho sự chuyển đổi các bộ thành các cục tác vụ.
Cục tác vụ có hội đồng quản trị đứng đầu là một thành viên cao cấp của chính phủ. Giám đốc điều hành sẽ điều hành hoạt động của cục và chịu trách nhiệm trước hội đồng quản trị. Thành viên của hội đồng quản trị rất đa dạng, bao gồm cả người uy tín ở khu vực tư nhân trong và ngoài nước. Ngoài ra còn có thể có hội đồng cố vấn, với thành viên là những người có uy tín quốc tế và am hiểu lĩnh vực đó. Ví dụ, Jack Ma là thành viên Hội đồng cố vấn quốc tế của Cục Phát triển kinh tế (EDB).
Việc chuyển sang nền hành chính công định hướng khách hàng là bước quan trọng để Singapore tiến tới nền hành chính công gần gũi với nhu cầu của công dân, thông qua việc cung cấp các dịch vụ dựa trên khách hàng, xóa bỏ các luật lệ, thủ tục, thói quan liêu... Sáng kiến gần đây nhất là chương trình Public Service for the 21st Century (PS21, tạm dịch: Công vụ trong thế kỷ 21) nhằm tạo ra văn hóa đón nhận thay đổi liên tục để hoạt động hiệu quả hơn trong giới công chức, viên chức.
Cải cách chế độ nhân tài đã được giới thiệu ngay từ đầu những năm 1960. Chính phủ ban hành chiến lược giữ người và đuổi người có chọn lọc, hay nói cách khác, những công chức có năng lực được giữ lại còn những người không có bị cho thôi việc. Năng lực là yếu tố duy nhất được đem ra xem xét trong việc tuyển dụng và mức lương được trả dựa trên giá thị trường.


Cuối cùng nhưng quan trọng nhất, kiểm soát tham nhũng là một trong những ưu tiên hàng đầu trong chương trình nghị sự của chính phủ Singapore. Khi đảng Nhân dân Hành động (PAP) tiếp quản chính quyền từ Anh, tham nhũng ở Singapore vẫn phổ biến và Pháp lệnh Phòng chống tham nhũng (do chính phủ Anh ban hành năm 1937) được nhận định là yếu kém. Vì vậy, pháp lệnh được sửa đổi và thay thế bằng Luật Phòng chống tham nhũng (POCA) vào năm 1960.
Kể từ đó, POCA đã trải qua nhiều lần sửa đổi để tăng sức mạnh cho Cơ quan Điều tra Tham nhũng (CPIB). CPIB được đặt dưới sự giám sát trực tiếp của Văn phòng Thủ tướng Chính phủ, có thể bắt giữ nghi phạm, tìm kiếm những người bị bắt, kiểm tra tài khoản ngân hàng và các tài sản khác của công chức bị điều tra. Hiệu quả của POCA được đảm bảo bởi sự ra đời của các luật sửa đổi (năm 1963, 1966 và 1981) và luật mới (năm 1989) để đối phó với những vấn đề phát sinh.
Theo số liệu năm 2016 tại Singapore, hơn 95% vụ án tham nhũng được đưa ra xét xử đều chứng kiến bị cáo bị kết tội, trong đó công viên chức nhà nước chỉ chiếm 10%, còn lại là lĩnh vực tư nhân.


Một trong những sự kiện đánh dấu sự chuyển mình trong quá trình cải cách hành chính của Singapore là việc ra mắt PS21 vào năm 1995. Phong trào này hướng đến mục tiêu xây dựng nền công vụ sẵn sàng trước thay đổi và sẵn sàng để thay đổi để đảm bảo sự thành công ở hiện tại và tương lai của đất nước và người dân Singapore.
PS21 thúc đẩy tinh thần sáng tạo và sẵn sàng trước thay đổi trong khu vực công, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thay đổi tư duy và tạo ra các quy chuẩn, văn hóa tổ chức khác biệt. Trọng tâm của phong trào là trao quyền cho nhân viên nhà nước để họ cảm thấy tự tin đưa ra quyết định trong hoàn cảnh thay đổi liên tục.
"Chính xác thì tinh thần đằng sau PS21 là gì? Với tôi, đó là chuyện trao quyền cho nhân viên nhà nước, bất kể cấp bậc, vai trò hay lĩnh vực công việc", Peter Ong, trưởng bộ phận công vụ dân sự tại diễn đàn và lễ trao giải PS21 ExCEL Convention 2012, nói.
PS21 khuyến khích công chức sáng tạo, dám nghĩ dám làm qua chương trình Đề xuất của Nhân viên (SSS) với quy định mỗi công chức trong 1 năm tối thiểu phải có 1 sáng kiến cải tiến hoặc đề xuất cải thiện các dịch vụ hành chính công và mỗi đơn vị phải đạt được tỷ lệ 100% người tham gia. Trong năm đầu thực hiện SSS, mỗi công chức đã thực hiện được trung bình 2,7 đề xuất, trong năm 2000 tăng lên tới 4,7 đề xuất (trong đó 60% sáng kiến đề xuất được chấp thuận và triển khai thực hiện). Năm 2004, sáng kiến đề xuất của công chức đã tiết kiệm được gần 180 triệu đôla Singapore (SGD) và trong vòng 10 năm thực hiện Chương trình PS21 giúp tiết kiệm được gần 5 tỷ SGD.
Là phương thức để giải quyết tình trạng phản hồi sai đối tượng hay các vấn đề liên cơ quan, chính sách "Không nhầm cửa" ra đời vào năm 2004. Chính sách hướng đến những người dân không biết nên trình bày vấn đề của họ tại cơ quan nào của chính phủ. Theo chính sách này, nếu một cơ quan nhận được phản hồi về vấn đề không thuộc quyền hạn của mình, cơ quan này phải đảm bảo người phản hồi được kết nối với đúng nơi cần phản hồi. Nếu việc phản hồi liên quan đến nhiều cơ quan, cơ quan nhận phản hồi cần giữ vai trò điều phối và đưa ra câu trả lời tổng hợp, theo quy tắc "Người phản hồi đầu tiên".
Năm 2012, Singapore triển khai chương trình Chuyển đổi Khu vực công (PST), theo hướng xây dựng một nền công vụ được tin tưởng, đặt công dân ở trung tâm, tập trung chức năng định hướng, hoạch định chính sách ở cấp trung ương và tự chủ ở các cục tác vụ. Họ quan niệm, có nhiều cơ quan nhưng chỉ có một hệ thống công vụ Singapore để xây dựng chính sách, đề ra giải pháp tốt nhất cho quốc gia và người dân.
Trong các nỗ lực liên quan, Trường Công vụ (CSC) thuộc Ban Công vụ có vai trò trung tâm trong việc xây dựng những năng lực cốt lõi, năng lực lãnh đạo, quản lý, năng lực chuyên môn nghề nghiệp, và là nơi chia sẻ, trao đổi các chân giá trị trong nền công vụ. Gần đây nhà trường quan tâm đào tạo, phát triển các năng lực mới như tư duy về tương lai, tư duy thiết kế (đáp ứng yêu cầu từng trường hợp cụ thể), năng lực hội nhập…


Một trong những nỗ lực lớn thuộc phong trào PS21 là cuộc vận động "Cut Red Tape", tức xóa bỏ thói quan liêu. Theo một báo cáo về cạnh tranh toàn cầu năm 2005, thói quan liêu vẫn là trở ngại tại nước này dù họ vẫn xếp hàng đầu về chỉ số cạnh tranh kinh tế.
Singapore lâu nay nổi tiếng là đất nước có nhiều luật lệ, chế tài áp dụng cho những hành động nhỏ nhất, như vứt bã cao su ra đường. Tuy nhiên cùng với phong trào PS21, việc rà soát thu gọn thủ tục và loại bỏ những quy định lỗi thời trở thành nhu cầu cấp bách, dẫn đến sự ra đời của cuộc vận động xóa bỏ thói quan liêu. Việc loại bỏ những quy định không còn cần thiết giúp giảm gánh nặng lên khách hàng, đồng thời khiến nền công vụ trở nên gọn nhẹ, hiệu quả hơn.


Singapore sach bong tham nhung nho cai cach hanh chinh hinh anh 11
Cuộc vận động xóa bỏ thói quan liêu được thực hiện thông qua nhiều cơ chế: Hội đồng Vì Doanh nghiệp (PEP), Quy trình Zero (ZIP), Công chức Xóa bỏ Quan liêu (POWER) và Hội đồng Rà soát Luật lệ (RRP). Thông qua các kênh này cũng như ý kiến từ công chúng, ngành dịch vụ công tìm ra nhiều cách để hoàn thiện quy định, bao gồm đơn giản hóa, xóa bỏ hoặc nới lỏng.
RRP ra đời năm 2002 nhằm giám sát quy trình rà soát luật lệ trong khu vực công. Mọi quy định hiện hành của các cơ quan công quyền đều phải được rà soát mỗi 3 đến 5 năm. Chỉ trong 5 năm đầu tiên, tổng cộng 19.4000 quy định đã được xem xét lại.
Năm 2005, RRP được nâng cấp thành Ủy ban Luật lệ Thông minh (SRC) với quyền hạn lớn hơn, không chỉ có vai trò rà soát luật lệ mà còn làm nhiệm vụ phát triển tư duy, văn hóa và khả năng cạnh tranh. Chỉ số của Singapore trên bảng xếp hạng "Dễ dàng kinh doanh" của Ngân hàng Thế giới (tính đến tháng 6/2017, Singapore xếp thứ 2) được SRC theo dõi, các cơ quan công quyền được khuyến khích tiến hành tự rà soát luật lệ.
Các cơ quan cũng ngăn chặn thói quan liêu trong tương lai ngay từ lúc manh nha, chẳng hạn bằng cách đưa ra "luật hoàng hôn" theo đó các quy định sẽ tự động hết hiệu lực sau một mốc thời gian nhất định, hoặc bằng cách đưa ra danh sách những việc không được làm thay vì những việc được làm.
Nhiều cơ quan cũng sử dụng công nghệ thông tin và dịch vụ điện tử để hợp nhất thủ tục, giúp người dân hoàn thành công việc nhanh chóng, mà không phải chạy từ cơ quan này đến cơ quan kia.
Từ năm 1983 đến nay, Singapore đã tập trung phát triển cơ sở hạ tầng kỹ thuật cho công nghệ thông tin, tăng cường năng lực cho đội ngũ công chức để áp dụng công nghệ mới. Theo đánh giá của giới chuyên môn, hiện nay Singapore đứng ở nhóm những nước dẫn đầu về tốc độ phát triển chính phủ điện tử và đang bước sang giai đoạn “phát triển công dân điện tử”.

 

Đông Phong
Đồ họa: Hà My

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2018

Cận cảnh du thuyền sang trọng bậc nhất thế giới

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 19:37, under | No comments

Giá cho một chuyến đi kéo dài 16 đêm từ Tây Ban Nha đến Anh trong phòng hạng nhất trên du thuyền lên đến 80.000 USD.


Regent Seven Seas Cruises Explorer được mệnh danh là du thuyền sang trọng bậc nhất thế giới được xây dựng với chi phí lên đến 450 triệu USD. Nó có chiều dài hơn 200 m và chỉ phục vụ 750 du khách.


Một chuyến đi kéo dài 16 đêm từ thành phố Barcelona (Tây Ban Nha) đến thành phố London (Anh) trên du thuyền trong phòng Regent Suite có giá 80.000 USD. Căn phòng này lộng lẫy rộng hơn 400 m2 với 4 phòng bên trong. Phòng khách lớn đặt một cây đàn piano lớn của Mỹ trị giá 250.000 USD. 


Chiếc giường trong phòng ngủ chính có giá 150.000 USD. Riêng nệm có giá lên đến 90.000 USD. Du khách ở phòng Regent Suite cũng được hưởng các quyền lợi đặc biệt như có ôtô đi lại, hướng dẫn du lịch riêng tại tất cả các cảng, vé máy bay hạng nhất cũng như dịch vụ đưa đón sân bay riêng. Giá vé cũng bao gồm những chuyến du ngoạn trên bờ không giới hạn từ Montenegro đến thành phố Bordeaux (Pháp).


Ngoài ra, Suite Regent còn có phòng Spa riêng. Khách trong phòng có thể sử dụng các liệu pháp miễn phí và không hạn chế.


Một căn phòng ở đây có độ rộng trung bình lớn gấp 4 lần một căn nhà bình thường ở Anh. Những phòng rẻ nhất trên du thuyền có giá 12.319 USD và không gồm những dịch vụ xa xỉ như vé máy bay hay quản gia cá nhân.


Bên ngoài, hơn 150 chùm đèn pha lê tô điểm cho hành lang của du thuyền. 


Phía dưới những chùm đèn tuyệt đẹp là sàn đá cẩm thạch với những chi tiết trang trí công phu.


Hồ bơi với kính cường lực mang đến cho du khách cảm giác như đang bơi ngoài biển.


Ngoài ra, du khách cũng có thể tận hưởng hồ bơi nước mặn lớn trên boong tàu. Hồ bơi này được bao quanh bởi sàn gỗ tếch cực kỳ sang trọng.


Nếu cảm thấy đói trong khi tắm nắng cạnh bể bơi, du khách có thể ghé qua Pool Grill, nơi phục vụ đồ ăn và thức uống.


Du thuyền sang trọng bậc nhất cũng có sân golf mini. 


Bên cạnh đó, du khách cũng có thể tìm đến những hình thức giải trí khác như xem biểu diễn nhạc sống tại nhà hát Great Gatsby-esque hoặc thử vận may tại casino. 


Du thuyền có 5 nhà hàng phục vụ du khách hàng loạt món ăn hảo hạng. Bên cạnh đó, họ cũng có thể tự tay thử làm món khai vị của riêng mình.


Dù trước hay sau bữa tối, du khách luôn có thể ghé qua Meridian Lounge để thưởng thức cocktail và các loại đồ uống khác.


Nếu mặt trời khiến họ mệt mỏi, các du khách có thể ghé qua The Café, một trong những quán cà phê tuyệt vời nhất mà bạn từng thấy.


Du thuyền trưng bày rất nhiều tác phẩm nghệ thuật đáng kinh ngạc. Mỗi thứ đều được giám đốc điều hành lựa chọn cẩn thận.


Du thuyền cũng phục vụ nhu cầu mua sắm của các du khách tại Boutique, nơi cung cấp các mặt hàng cao cấp đến từ những thương hiệu nổi tiếng.

VietBao.vn (Theo_Zing News >>>)

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2018

Nguồn gốc ít người biết của món mì lạnh nổi tiếng Hàn Quốc

Món mì lạnh Naengmyeon nổi tiếng của Hàn Quốc là một đặc sản được ưa chuộng trong những ngày hè. Tuy nhiên, món ăn này lại có nguồn gốc từ Pyongyang ở Triều Tiên.
Mì lạnh vốn là món ăn truyền thống được ưa thích cả ở Hàn Quốc lẫn Triều Tiên. Mì lạnh có nhiều loại, và một trong những loại được ưa thích nhất phải kể đến Naengmyeon. Đặc trưng của món mì này là sợi mì mỏng và dài được làm từ hỗn hợp bột kiều mạch, bột khoai tây, bột khoai lang, bột củ dong và bột sắn dây. Sự kết hợp này khiến sợi mì trở nên dai và có màu tối hơn mì kiều mạch thông thường.


Ảnh: Tiffany Bee.

Tuy được ưa chuộng như vậy nhưng không phải ai cũng biết, món mì lạnh Naengmyeon có nguồn gốc từ Triều Tiên. Theo các ghi chép vào thế kỷ 19, món mì lạnh xuất hiện từ thời nhà Joseon. Trước kia, đây là một đặc sản của phía Bắc, ngày nay là Triều Tiên, đặc biệt là ở những thành phố như Pyongyang và Hamhung. Món ăn này trở nên phổ biến khắp hai miền sau chiến tranh Triều Tiên.
Món mì lạnh thường được bày trong các bát sắt với nước dùng lạnh, dưa chuột, lê Hàn, những lát củ cải muối, trứng luộc hoặc thịt bò. Theo truyền thống, sợi mì dài không được cắt ra, do chúng là biểu tượng cho sự trường thọ và sức khỏe. Tuy nhiên, phục vụ ở các nhà hàng sẽ hỏi bạn có cần cắt mì hay không trước khi ăn.




Ảnh: Koreanbapsang.

Hai phiên bản chính của mì lạnh Naengmyeon là Mul Naengmyeon và Bibim Naengmyeon. Trong đó, Mul Naengmyeon sử dụng nước dùng làm từ bò, gà hay Dongchimi (một loại kim chi). Mul Naengmyeon xuất phát từ Pyongyang, ngày nay là thủ đô Bình Nhưỡng. Khi ăn, thực khách có thể cho thêm sốt mù tạt cay, dấm và đường theo khẩu vị.



Ảnh: The Delicious Life; Food Roots; My Korean Kitchen.

Tại Hàn Quốc, người ăn không cho thêm đường vào Mul Naengmyeon. Đồng thời, mì chỉ được chan nước dùng bò. Còn Bibim Naengmyeon được chan nước dùng chủ yếu làm từ sốt ớt đỏ Gochujang, ăn kèm một bát súp như của Mul Naengmyeon hay nước luộc mì nóng. Ngoài ra sợi mì của Bibim Naengmyeon thường được làm từ bột khoai tây hoặc khoai lang, dai hơn so với các phiên bản khác.




Ảnh: Pinterest. Nevada Public Radio

Ngày nay, món mì lạnh này có nhiều biến tấu ở Hàn Quốc, thực khách có thể thưởng thức sợi mì có thêm trà xanh hay rong biển, tạo sức hút với giới trẻ. Ngoài ra, còn có mì lạnh ăn liền thường được đóng gói kèm nước dùng và củ cải muối.

Theo Miha
Helino

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2018

Nữ vương bất động sản TQ: 'Nghèo đói là trường học lớn nhất đời tôi'

Nữ tỷ phú bất động sản số một Trung Quốc - 
Trần Lệ Hoa trước khi đứng trên đỉnh 
cao của tiền tài và danh vọng, đã trải
 qua một cuộc đời truân chuyên với không ít sóng gió.
Giữ vị trí chủ tịch của Tập đoàn Fu Wah Group - một trong những tập đoàn bất động sản lớn nhất Bắc Kinh, nữ tỷ phú tự thân Trần Lệ Hoa không còn là cái tên xa lạ với người Trung Quốc. Thế nhưng ít ai biết rằng, Trần Lệ Hoa đã trải qua một cuộc đời truân chuyên để đứng trên đỉnh cao của tiền tài và danh vọng hôm nay.

Hậu duệ đời cuối vương triều Mãn Thanh
Sinh năm 1941, Trần Lệ Hoa là tiểu thư cành vàng lá ngọc của gia tộc Mãn Thanh - triều đại phong kiến cuối cùng cầm quyền tại Trung Quốc vào những năm 40 của thế kỷ XX.
Được sinh ra trong Cung điện Mùa hè uy nghiêm và tráng lệ nhưng tuổi thơ Trần Lệ Hoa lại chẳng mấy êm đềm. Sinh ra đúng thời loạn lạc, Trần Lệ Hoa đã tận mắt chứng kiến triều đại nhà Thanh của người Mãn Châu sụp đổ sau 3 thế kỷ cầm quyền. Từ một tiểu thư danh gia vọng tộc, gia đình Trần Lệ Hoa bị đẩy đến đáy cùng khi mất đi cả gia thế lẫn tiền tài.
Quãng thời gian tuổi thơ sau khi rời khỏi Cung điện Mùa hè ít khi được Trần Lệ Hoa nhắc tới. Theo CNN, do gia cảnh quá vất vả nên khi mới 15 - 16 tuổi, Trần Lệ Hoa đã phải bỏ học cấp ba để đi làm công nhân trong một xưởng gỗ để phụ giúp gia đình.

Vươn lên thành “nữ vương bất động sản Bắc Kinh”
Sau một thời gian làm công nhân, Trần Lệ Hoa đã tích lũy được một số kinh nghiệm về đồ gỗ. Bà nhanh chóng tự mở một cửa hàng buôn bán và sửa chữa đồ nội thất của riêng mình tại Bắc Kinh khi mới chớm 20 tuổi.
Hai thập kỷ sau đó, nhận thấy thị trường đồ gỗ cổ ở Hong Kong - lúc đó là thuộc địa của Anh đang phát triển mạnh, Trần Lệ Hoa đã chuyển tới Hong Kong để theo đuổi giấc mơ phục chế đồ nội thất cổ của mình.
"Khi tôi trưởng thành, tôi cảm thấy cần phải bảo tồn các nét văn hóa truyền thống của người Trung Hoa" - bà Lệ Hoa nói với CNN.
Năm 1980 ngay khi chuyển tới Hong Kong, bà đã mở một nhà máy chuyên sản xuất đồ nội thất và bắt đầu tạo ra những thiết kế mô phỏng lại những đồ cổ bà đã từng được thấy trong các cung điện ở Bắc Kinh. Bên cạnh đó, bà vẫn duy trì hoạt động kinh doanh các đồ nội thất hiện đại để đảm bảo doanh thu và lợi nhuận cho công ty.
Sự nghiệp kinh doanh của bà nhanh chóng đạt được nhiều thành tựu. Tới cuối thập niên 80, bà đã mua được 12 căn biệt thự và trở thành một hiện tượng đình đám ở đất Hong Kong lúc bấy giờ.
Cũng trong thời gian này, nhận thấy tiềm năng của ngành bất động sản tại quê nhà, Trần Lệ Hoa bán hết tài sản tại Hong Kong và trở lại Bắc Kinh để tìm hiểu thị trường nhà đất. Năm 1998, bà thành lập Tập đoàn Quốc tế Fu Wah - tập đoàn kinh doanh đa ngành đa nghề.
Thời gian đầu, Fu Wah chủ yếu đầu tư vào lĩnh vực bất động sản và cơ sở hạ tầng. Tập đoàn nhanh chóng phát triển và giành được quyền xây dựng nhiều dự án trọng điểm của thành phố như phố kinh doanh Kim Bảo, Trung tâm Thương mại Thế giới, Đài phun nước Bắc Kinh và Kênh đào Bắc Kinh.
Từ những thành công đó, Fu Wah mở rộng mạng lưới kinh doanh sang lĩnh vực nhà hàng, khách sạn. Hiện nay, Fu Wah đang là đơn vị làm chủ nhiều bất động sản lớn tại các tỉnh thành như Chang An Club, tổ hợp căn hộ cao cấp Lee Garden hay tổ hợp nhà phố thương mại khu Vương Phủ Tỉnh... 


Trần Lệ Hoa đạt được nhiều thành tựu trong lĩnh vực bất động sản sau khi trở về Trung Quốc đầu tư.

Nhờ những thành công trong lĩnh vực bất động sản, Trần Lệ Hoa đã vươn lên trở thành một trong ba tỷ phú bất động sản giàu nhất Trung Quốc với tài sản ròng lên tới 5,7 tỷ USD, theo định giá của Forbes năm 2018, được mệnh danh là “nữ vương” trong giới bất động sản Bắc Kinh.
Chia sẻ với báo chí Trung Quốc về bí quyết thành công, Trần Lệ Hoa cho biết trước khi làm bất cứ điều gì, bà luôn xem xét tới lợi ích của quốc gia, lợi ích của người dân và lợi ích của đối tác. Trong kinh doanh, trung thực và uy tín chính là hai yếu tố quan trọng nhất với bà.

Tình yêu lớn dành cho di sản truyền thống
Không chỉ thành công trong lĩnh vực bất động sản, Trần Lệ Hoa còn đạt được nhiều thành tựu trong việc gìn giữ và bảo tồn văn hóa nghệ thuật truyền thống Trung Quốc.
Một năm ngay sau khi thành lập Tập đoàn Fu Wah, bà mạnh tay đầu tư 200 triệu nhân dân tệ (660 tỷ đồng) để xây dựng Bảo tàng gỗ đàn hương đỏ Trung Quốc - nơi gìn giữ và bảo tồn đồ gỗ cổ đầu tiên và lớn nhất thế giới.


Bảo tàng Gỗ đàn hương đỏ của tỷ phú Trần Lệ Hoa lưu giữ nhiều kiệt tác tinh xảo và quý báu của Trung Hoa.

Trải dài trên diện tích 25.000 m2, bảo tàng của bà lưu giữ hơn 1.000 tác phẩm nghệ thuật được chế tạo và điêu khắc từ gỗ đàn hương đỏ như mô hình Tử Cấm Thành, tháp Feiyun, chùa Long Tuyền... Nhiều người ví von rằng gỗ đàn hương đỏ là mối tình đầu của bà Trần. Nó gắn bó với bà từ thuở còn sống trong “nhung lụa” và rồi ở lại tâm trí bà mãi mãi, kể cả lúc khốn khó hay khi đã đứng trên đỉnh cao danh vọng.
“Gỗ đàn hương là một phần quan trọng trong nền văn hóa của chúng tôi. Chúng tôi không thể đánh mất nó. Bản thân nó cũng đã là một điều kỳ diệu rồi", Trần Lệ Hoa cho biết.
Toàn bộ sản phẩm trong bảo tàng đều là sở hữu riêng của Trần Lệ Hoa, từ các tòa nhà cho tới hàng nghìn mẫu vật quý giá bên trong. Bà đã từng khẳng định bảo tàng này tiêu tốn tiền của nhiều hơn bất cứ dự án bất động sản nào mà Fu Wah đã từng đầu tư nhưng bà không hối tiếc vì đã xây dựng nó. Đặc biệt, Trần Lệ Hoa chưa bao giờ bán bất cứ món đồ nào trong bảo tàng kể cả khi được ngã giá rất cao.


Tỷ phú Trần Lệ Hoa được trao tặng nhiều giải thưởng vì những đóng góp của mình cho kinh tế - xã hội Trung Quốc.

Bà Lệ Hoa cho biết dù chưa bao giờ trông đợi bảo tàng mang lại lợi nhuận cho mình, nhưng bà không bao giờ nghi ngờ về giá trị lịch sử và văn hóa khổng lồ của nó.
“Mỗi bộ sưu tập trong bảo tàng đều là kho báu và chúng ta không thể từ bỏ kho báu của đất nước mình. Kế thừa và mang văn hóa truyền thống Trung Quốc ra thế giới là trách nhiệm của các thế hệ. Bổn phận của thế hệ này là phải lưu giữ những di sản truyển thống để thế hệ sau hiểu được rằng văn hóa Trung Quốc nổi bật như thế nào”, bà nói. 

Hôn nhân hạnh phúc với “Đường Tăng” kém 11 tuổi
Cuối những năm 1980, Trần Lệ Hoa trở về Trung Quốc đại lục để mở rộng mô hình kinh doanh. Đây cũng là thời điểm bà gặp gỡ và kết hôn với người chồng kém 11 tuổi, diễn viên Trì Trọng Thụy - vốn nổi tiếng với vai diễn Đường Tăng trong bộ phim “Tây Du Ký” sản xuất năm 1986.


Nữ tỷ phú Trần Lệ Hoa có đời sống hôn nhân hạnh phúc với diễn viên Trì Trọng Thụy - từng vào vai "Đương Tăng" trong tác phẩm kinh điển "Tây Dy Ký".

Theo Sina, Trọng Thụy xuất thân từ gia đình có truyền thống biểu diễn Kinh kịch trong khi doanh nhân Lệ Hoa là người rất yêu thích môn nghệ thuật này. Sau lần gặp gỡ đầu tiên năm 1988, cả hai để lại ấn tượng tốt đẹp về nhau.
Ban đầu, Trần Lệ Hoa chỉ nghĩ “người đàn ông này thành thật, đáng để kết bạn” và không có bất cứ ý định nào khác. Một người bạn trong Viện Kinh kịch thấy đôi bạn đều độc thân bèn làm mối hai người thì Trần Lệ Hoa vừa nghe đã xua tay: “Không được, không được, người ta nhỏ hơn tôi cả chục tuổi”.
Tuy nhiên, người bạn này không từ bỏ ý định, kiên trì tác hợp cho hai người và họ đã thực sự thành đôi năm 1990.
Cuộc hôn nhân của Trì Trọng Thụy và Trần Lệ Hoa là đề tài bàn tán xôn xao trong dư luận lúc bấy giờ. Rất nhiều người cho rằng cuộc hôn nhân này mang nặng yếu tố tiền bạc bởi Trọng Thụy lúc bấy giờ là cái tên được nhà nhà biết đến, còn Lệ Hoa được mệnh danh là người phụ nữ giàu nhất Trung Quốc, từng kết hôn và có 3 con riêng.
Đứng trước búa rìu của dư luận, cả hai vẫn nắm tay nhau sống hạnh phúc và tin rằng thời gian sẽ là câu trả lời cho tất cả.
Sau khi kết hôn với tỷ phú Trần Lệ Hoa, Trì Trọng Thủy từ bỏ sự nghiệp diễn xuất. Hai vợ chồng cùng nhau nghiên cứu và vạch kế hoạch xây dựng Bảo tàng gỗ đàn hương Trung Quốc. Các công việc trong hạng mục này chủ yếu do Trì Trọng Thụy quyết định. Từ khi kết hôn, mọi việc Trì Trọng Thụy đều nghe vợ. Nhưng lần này, Trần Lệ Hoa tín nhiệm để chồng quán xuyến công việc. Công việc khiến Trì Trọng Thụy phấn chấn, năng động hơn.
Hôn nhân Trì Trọng Thụy - Trần Lệ Hoa kéo dài gần 30 năm. Nhân Dân Nhật Báo nhận định, đằng sau cuộc hôn nhân êm ấm đó là sự thông minh của người đàn bà thành công trên thương trường. Bởi Trần Lệ Hoa dường như đã dùng trí tuệ của mình, thậm chí dùng đến những “kế sách” để xây dựng gia đình. Trí tuệ đó cùng tình yêu thương, viết nên câu chuyện khiến người phải chiêm nghiệm.
Tháng 11/2017, Trần Lệ Hoa lập di chúc sớm, để lại phần lớn tài sản của bà cho ông xã Trì Trọng Thụy. Phần còn lại được đứng tên con trai riêng của bà với cuộc hôn nhân trước đó.
Doanh nhân Trần Lệ Hoa đã sống một cuộc đời vẻ vang. Là người con gái mang dòng máu hoàng tộc rồi bị đẩy vào khốn khó, Trần Lệ Hoa đã vươn lên mạnh mẽ để trở thành nữ vương trong giới bất động sản Trung Hoa. Cuộc đời của bà ắt hẳn sẽ là bài học truyền cảm hứng cho nhiều người, đặc biệt là người đang mải miết đi tìm giá trị đích thực cho mình trong cuộc sống.

Giang Hạ

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018

Đêm nào cũng mơ và bí ẩn về giấc mơ mà không phải ai cũng biết

Chắc chắn bạn sẽ cực sốc khi biết số lượng giấc mơ gặp mỗi đêm cho xem.
Bạn có hay nằm mơ không, và nếu được hỏi bạn nghĩ mình sẽ trải qua bao nhiêu giấc mơ trong 1 năm nào?
Nhiều bạn hẳn còn quả quyết tớ mơ xong chẳng nhớ mơ gì nên không biết mình có bao nhiêu giấc mơ nữa.
Nhưng các nhà nghiên cứu đã tính toán được rằng, trong suốt 1 năm, con người ta trải qua trung bình khoảng 1.460 giấc mơ cơ đấy, tương đương với khoảng 5 giấc mơ mỗi đêm.
Thế nhưng vì sao chúng ta lại mơ nhỉ, bạn có tò mò không?


Một số người cho rằng giấc mơ là những hình ảnh ngẫu nhiên và sóng não. Số khác tin chúng là những khao khát thầm kín, những vấn đề chưa được giải quyết, hoặc những trải nghiệm.
Trong lĩnh vực nghiên cứu giấc mơ (oneirology), vào đầu thế kỷ XX - nhà tâm lý học Sigmund Freud đã đưa ra lý thuyết, giấc mơ là biểu hiện của một điều gì đó được giấu kín trong tâm hồn của mỗi người, đó là mong muốn chưa đạt được...
Và giấc mơ thì không có gì đáng sợ cả, nó đơn giản chỉ là để hoàn thành những gì bạn mong muốn khi còn thức mà thôi. Ví dụ như bạn được thỏa thích đến những nơi chưa bao giờ đến hay nắm tay vui đùa với "người trong mộng" của mình...
Bên cạnh giấc mơ, thì lý thuyết mà Sigmund Freud đưa ra cũng giải thích nguyên nhân của những cơn ác mộng - nó giúp giải quyết hoặc xóa khỏi đầu hình ảnh bạn không mong muốn.



Nếu bạn đang có mâu thuẫn nào với người thân, việc xóa bỏ hình ảnh, kí ức không vui với người đó trong giấc mơ sẽ khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn với bạn.
Bằng cách này, Freud đã giúp rất nhiều bệnh nhân của mình phát hiện và khơi dậy những cảm xúc "ẩn" mà họ chưa thể giải quyết chúng.
Ngoài ra, các tác giả cũng đưa ra nguyên nhân của giấc mơ - đó là lý thuyết "quên" và "nhớ".
Lý thuyết "quên" cho rằng, việc chúng ta mơ mỗi đêm là để giúp bộ não thoát khỏi kết nối không mong muốn đã hình thành trong suốt thời gian chúng ta thức.


Nói đơn giản hơn, giấc mơ giống như một cây chổi giúp "quét dọn" những thứ vô ích và khiến bộ não có thêm khoảng trống để tiếp tục lưu giữ thông tin. Thế nên đôi lúc ta không thể nhớ rõ những gì chúng ta đã mơ.
Ngược lại, lý thuyết "nhớ" đề cập, giấc mơ sẽ giúp củng cố trí nhớ về những kỉ niệm ta đã trải qua. Điều này cũng đúng ở trường hợp nếu trong giấc mơ xuất hiện những gì đã học, hoặc đọc được chúng ta sẽ nhớ lâu hơn bình thường.
Giờ thì bạn đã hiểu hơn về giấc mơ rồi chứ? Và bạn hãy chia sẻ xem, đêm qua bạn đã mơ gì nào?

Nguồn: io9, Discoverynews, Slate

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2018

Nguyên nhân ít ai ngờ gây nên bệnh trầm cảm

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 01:13, under | No comments

Trầm cảm là một loại rối loạn về não. Bài viết dưới đây chúng ta sẽ tìm hiểu rõ hơn về vấn đề gây nên căn bệnh này.
Trầm cảm thường bị nhầm lẫn là có nỗi buồn, song thực chất không phải vậy. Trầm cảm bắt đầu từ giai đoạn buồn bã, nhưng tình hình sẽ đáng báo động hơn nếu cứ để như vậy 2 đến 3 ngày.
Vậy điều gì gây ra trầm cảm? Lạm dụng, xung đột hay mất mát quá lớn… Các triệu chứng phổ biến của trầm cảm là: Thường xuyên mệt mỏi, giảm quan hệ tình dục, giảm thèm ăn, mất ngủ, không ăn uống đúng cách, khóc quá nhiều, không tự chăm sóc bản thân, không cảm thấy hạnh phúc.


 Có nhiều nguyên nhân dẫn đến trầm cảm.
1. Ung thư: Khi bạn bị bệnh ung thư, bạn cảm thấy buồn bã. Bệnh ảnh hưởng lên đường tiêu hóa, dạ dày, tuyến tụy làm bạn tăng khả năng trầm cảm.
2. Đau mãn tính: Đau khớp, đau nửa đầu, đau lưng. Các cơn đau dẫn đến tâm trạng không tốt và cũng là nguyên nhân của bệnh trầm cảm.
3. Vấn đề về tuyến giáp: Tuyến giáp thực hiện điều chỉnh trao đổi chất của cơ thể. Cường giáp và suy giáp có thể dẫn đến trầm cảm, mệt mỏi, giảm cân và rụng tóc.
4. Tiểu đường: Trầm cảm và bệnh tiểu đường có liên quan đến nhau bởi những bệnh nhân mắc bệnh này thường bị thay đổi tâm trạng.
5. Lupus: Trầm cảm thường được liên kết với các bệnh tự miễn dịch và lupus thúc đẩy hệ miễn dịch tấn công các cơ quan trong cơ thể. Các triệu chứng xuất hiện như: sốt cao, mệt mỏi, đau khớp hoặc phát ban.
6. Bệnh tim: Những người bị bệnh tim thường bị rối loạn tâm trạng, làm cho việc ăn uống, tập luyện cũng khó khăn hơn.
7. HIV: Những người bị HIV/AIDS cũng có liên quan đến trầm cảm bởi virut gây nên tổn thương não dẫn đến trầm cảm hoặc mất trí.
8. Bệnh đa xơ cứng: Bệnh trầm cảm chính là triệu chứng phổ biến nhất của bệnh đa xơ cứng, làm hỏng các bộ phận não liên quan đến tâm trạng và cảm xúc.
9. Nhiễm trùng: Các bệnh nhiễm trùng như cúm, viêm gan C có thể dẫn đến trầm cảm.

Trang Anh (Boldsky)
VietBao.vn (Theo_Kiến Thức >>>)