Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

Phát triển nhờ... lượm bạc cắc

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 19:53, under | No comments

“Không chấp nhận bị thôn tính thì sẽ chết”, nhận xét này đúng với nhiều thương hiệu hoá mỹ phẩm, nhưng không đúng với thương hiệu Mỹ Hảo của ông Lương Vạn Vinh.
“Theo kết quả đánh giá của một đơn vị tư vấn, thương hiệu Mỹ Hảo hiện nay trị giá khoảng hơn 40 triệu đôla, gấp bốn lần so với lần đầu tiên công ty Mỹ Hảo được “ngã giá” vào năm 1998 là 10 triệu đôla Mỹ”, ông Lương Vạn Vinh, chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc công ty cổ phần Mỹ Hảo, nói, như để khẳng định sức sống của thương hiệu mà hiện ông vẫn làm chủ.
Ở thời điểm này, với quy mô sản xuất chỉ gồm hai nhà máy và vài trăm công nhân, Mỹ Hảo... khá nhỏ so với các công ty hoá mỹ phẩm khác, nhưng nó tiêu biểu cho ý chí phát triển kinh doanh, vun vén sản nghiệp từ bàn tay trắng của người Việt Nam.


Ông Lương Vạn Vinh, tổng giám đốc Công ty CP hóa mỹ phẩm Mỹ Hảo. 

Ông Lương Vạn Vinh, mười tuổi học nghề làm nhang, 16 tuổi vào đời với nghề bán phụ tùng xe đạp ở lề đường Thuận Kiều, 17 tuổi bán tạp hoá dạo ngoài nhà lồng chợ Bình Tây (quận 6)… Hơn 30 năm lăn lộn trên thương trường, ông Vinh đã trở thành doanh nhân tên tuổi trong ngành kinh doanh hoá chất – mỹ phẩm với kỹ năng lượm bạc cắc. Và hiện giờ Mỹ Hảo sống được cũng bằng việc lượm bạc cắc.
Mỹ Hảo từng được người tiêu dùng ưa chuộng và tín nhiệm vì giá rẻ mà chất lượng tốt, để làm được điều này, ông Vinh từng chấp nhận mức lãi thật thấp – bán chai nước rửa chén chỉ lãi 200 đồng.
“Tôi phát triển và đầu tư sản xuất theo khả năng của mình có”, ông Vinh cho biết như thế. Nếu các tập đoàn đa quốc gia có hàng triệu đôla để đầu tư những máy móc tốt nhất thì Mỹ Hảo chỉ có vài trăm ngàn đôla đầu tư những máy tự động do các nhà sản xuất ít nổi tiếng hơn chế tạo. Có như vậy Mỹ Hảo mới có thể cho ra đời sản phẩm chất lượng tốt với giá bán thấp, phù hợp với đại đa số người tiêu dùng.
Ông Lương Vạn Vinh phân tích: “Nếu chỉ nói đến chất lượng, chưa hẳn các loại sản phẩm của Mỹ Hảo là tốt vì nó vẫn thua một số sản phẩm liên doanh hoặc của các tập đoàn đa quốc gia. Nếu nói đến giá cả, sản phẩm Mỹ Hảo chưa phải là rẻ nhất vì nhiều loại nước rửa chén bán ở chợ giá chỉ bằng 30 – 40% Mỹ Hảo. Nhưng ưu thế của Mỹ Hảo chính là chất lượng tốt trong mức giá mà đa số người lao động có thể mua được”.
Bí quyết của ông Vinh thật đơn giản.

B.T

Những tỷ phú nông dân giàu lên nhờ khác người

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 19:45, under | No comments

Nhiều thanh niên biết tìm hướng đi riêng và thành công trong quá trình lập nghiệp.

Tỷ phú hồ điệp
Rời TP.HCM, Trần Văn Hùng (36 tuổi) đến với vùng rừng núi Đạ Sar (H.Lạc Dương, Lâm Đồng) mua đất trồng lan hồ điệp và đã mang lại thu nhập hàng tỉ đồng mỗi năm.
Hơn 3 năm trước, vùng rừng núi này đón chàng “thợ đụng” xa lạ Trần Văn Hùng đến lập trại trồng hoa. Gọi là “thợ đụng” bởi do đường học vấn “không sáng sủa” nên khi 15 tuổi Hùng đã ngược xuôi khắp nơi làm đủ thứ nghề để mưu sinh. Hùng quyết định lên vùng đất Lạc Dương này để lập nghiệp. Bao nhiêu vốn liếng tích cóp được, cùng với vay mượn người thân, anh mua một mẫu đất và bắt đầu cuộc sống nơi vùng đất mới.
Anh cho biết thời gian tới sẽ phát triển thêm 3.000 m2 diện tích trồng lan hồ điệp chất lượng cao, giải quyết việc làm cho 20 lao động; dự kiến cuối năm nay cung cấp ra thị trường 130.000 chậu, đạt doanh thu hơn 10 tỉ đồng. Ban đầu anh gặp nhiều khó khăn vì kinh nghiệm làm giàn, nhà kính chưa có nên phải sửa đi sửa lại nhiều lần mới phù hợp.
Mày mò học hỏi và rồi anh đã thành công khi hơn 40.000 chậu hoa mùa vụ đầu tiên đã ra thị trường mang về doanh thu trên 4 tỉ đồng. Vừa làm vừa hoàn thiện và phát triển cơ sở vật chất cũng như diện tích trồng hoa, đến nay vườn hoa của anh đã lên 4.000 m2 và được trang bị đầy đủ những quạt hút hơi nóng, máy đo nhiệt độ, máy hút ẩm, hệ thống máy sưởi và tường nước chống nóng… Mùa tết vừa qua, anh cung cấp cho thị trường các tỉnh trong nước với hơn 60.0000 chậu hoa với giá từ 80.000 - 110.000 đồng/chậu, mang về doanh thu trên 6 tỉ đồng.


Trần Văn Hùng trong vườn lan hồ điệp bạc tỉ - Ảnh: Gia Bình 

Chàng trai mê tre
Từ niềm đam mê đối với tre, Nguyễn Đình Hưng đã tạo cho mình một thương hiệu mang tên Tre Việt tại TP.Huế được nhiều người biết đến.
Mê tre từ nhỏ nhưng chỉ đến năm 2009, Hưng mới thực sự bén duyên với tre khi quyết định mở cơ sở mây tre mỹ nghệ Tre Việt.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông, Hưng làm rất nhiều nghề. Sau đó, Hưng mở tiệm sửa điện thoại. “Mở tiệm được vài năm thì thấy chán. Thỉnh thoảng tôi vẫn làm nhiều thứ đồ bằng tre và để khắp nhà. Nhiều người đến nhà khen đẹp. Nên tôi mới nảy ra ý định mở cơ sở mây tre mỹ nghệ”, Hưng nói.
Một năm sau khi mở cơ sở, Hưng thử sức ở Hội thi Sản phẩm thủ công mỹ nghệ Việt Nam do Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tổ chức. Hưng đoạt giải khuyến khích trong niềm vui và đầy bất ngờ với tác phẩm đèn bát truyền thống Việt Nam. Các hội thi năm sau, Hưng cũng liên tục đoạt giải cao với các tác phẩm độc đáo như đèn nơm cá đôi, bộ giá để rượu, bộ côn trùng bằng tre.
Cơ sở mây tre mỹ nghệ Tre Việt của Hưng có gần 100 mẫu khác nhau. Một trong những sản phẩm được Hưng đặc biệt yêu thích là đèn trang trí và đèn nghệ thuật. “Tôi không làm đại trà. Mỗi một sản phẩm tôi đều làm rất tỉ mỉ và công phu. Tôi muốn khi mình trao cho khách hàng thì nó thật hoàn thiện. Bởi đối với tôi, mây tre mỹ nghệ là đam mê”, Hưng nói.
Hiện tại, Hưng mở lớp đào tạo miễn phí cho các em khuyết tật tại Trường trẻ em khuyết tật Thủy Biều. “Nhiều em đã biết làm rất nhiều đồ mây tre mỹ nghệ. Các em tỏ ra rất thích thú. Hy vọng các em sẽ có cái nghề để nuôi sống mình và bản thân các em thấy ý nghĩa khi được làm việc”, cô Nguyễn Thị Diệu Vân, Phó ban Điều hành Trường trẻ em khuyết tật Thủy Biều, cho biết.

Thanh “cào cào”
Khởi nghiệp với nghề nuôi cào cào, Thái Văn Thanh (42 tuổi, ngụ P.Long Thạnh D, TX.Tân Châu, An Giang) được xóm giềng gán cho biệt danh Thanh “cào cào”. Tới nay, Thanh có hơn 1.800 con cào cào bố mẹ; còn cào cào con, cào cào giống có trên 10.000.
Ở xóm lao động nghèo này ai cũng nể phục gương vượt khó của Thanh, bị tật hai chân từ lúc chào đời nhưng Thanh không đầu hàng số phận. Anh làm đủ nghề để kiếm sống. Tới năm 2009, một dịp tình cờ thấy người trong xóm đi lùng tìm bắt ổ cào cào về trị bệnh đái dầm cho trẻ, Thanh nảy sinh ý tưởng nuôi cào cào thương phẩm để bán như dế.
Nói nghe dễ nhưng khi đụng vào nghề, Thanh gặp bao khó khăn. Cái khó nhất là tới nay không có tài liệu nào hướng dẫn cách nuôi côn trùng này. Đầu tiên, Thanh thử giăng mùng cho chúng ở nhưng lũ cào cào đã tìm cách trốn đi. Ban đầu, Thanh cho cào cào ăn lúa, rau màu, cỏ dại nhưng chúng chỉ nhấm nháp rồi bỏ nên ốm đói, chết dần. Lâu ngày, Thanh phát hiện ra trong tự nhiên chúng chỉ ăn các loại cây cỏ hoang dã có vị thuốc như cây cắc ké, vần xay, lá khoai mì, lá đu đủ dầu… Đến khi cào cào chịu ở yên một chỗ thì chúng không chịu đẻ, khi đẻ trứng lại không nở thành con.
Gần 2 năm ròng mất ăn mất ngủ với cào cào, Thanh mới nắm được bí quyết nuôi loài bay nhảy này. Hiện nay, ngoài bán cào cào giống, Thanh còn học cách chiên để bán cho khách hàng có yêu cầu. Theo đó, cào cào chiên sẵn giá 8.000 đồng/con, còn sống giá 6.000 đồng/con, riêng cào cào giống bố mẹ giá 20.000 đồng/con.

Theo Gia Bình - Thanh Dũng

Cô gái trẻ, nhỏ nhắn nhưng có một cơ nghiệp khá lớn mà không phải người đứng tuổi nào cũng có thể gây dựng được.

"Mình kiếm niềm vui từ công việc của mình làm chứ không phải kiếm tiền" là câu trả lời nhẹ tênh của cô gái Bùi Thị Phương khi được hỏi về thu nhập tháng của mình. Với "cơ ngơi" một trung tâm tiếng Anh, một nhà hàng mỳ Ý ở Hà Nội, một cửa hàng thời trang ở Hòa Bình, hiện tại thu nhập hàng tháng của Phương ít cũng phải trăm triệu.
Phương nói kỹ hơn về nguồn thu nhập của mình: "Trước mình có 3 cửa hàng thời trang nhưng sang nhượng 2, còn một ở Hòa Bình. Trung tâm tiếng Anh của mình cũng có thu nhập vài ngàn đô. Có tháng kín phòng và cao điểm thì thu nhập còn tốt hơn". Tuy nhiên, đó chưa phải là điều thú vị duy nhất từ cô gái đến từ Hòa Bình này.


Từ ngày đi học phổ thông, tuy là con gái nhưng Phương luôn đứng top trong lớp chuyên Lý của trường THPT chuyên Hoàng Văn Thụ (Hòa Bình), điểm tổng kết Toán, Lý của cô thường ở con số khủng - gần như 10 phẩy. Thế nhưng ở những tháng đầu học đại học, điểm số của Phương thấp, cô đã từng có "scandal" chạy ra khỏi lớp khi đang trong giờ học và khóc nức nở trên đường từ trường về nhà trọ.
Khi biết vì sao Phương khóc có lẽ nhiều bạn sẽ giật mình, dè bĩu hoặc ngưỡng mộ. Phương khóc bởi theo cô, cô chán chường với những kiến thức được học trên giảng đường ĐH, nói đúng hơn là "vỡ mộng" về một cuộc sống sinh viên được lao đầu vào học và chơi đúng nghĩa.
"Mình nghĩ khi mình nói lý do này, nhiều người sẽ cho rằng mình thể hiện hoặc nghĩ do mình bị điểm thấp rồi đổ lỗi, nhưng đó là do không hứng thú với những gì mà mình đang học đại học. Mình nghĩ có lẽ cũng đang nhiều người như vậy, chỉ là họ chấp nhận hoặc sau đôi ba câu than vãn rồi lại nghĩ không thay đổi được thực tế, chứ không khóc.
4 tháng đầu của năm nhất ĐH của mình trôi qua rất nhanh nhưng cũng rất chậm. Nhanh là bởi 4 tháng ấy không đọng lại gì trong mình ngoài sự thất vọng, chậm là vì 4 tháng ấy là 4 tháng vật vờ ăn học không chút hứng thú. Nhiều người bảo, mới 4 tháng đầu sao phải vội vàng, học được gì hay không phải chờ năm hai, năm ba ĐH mới thấy rõ chứ. Nhưng mình đã hỏi các anh chị khóa trên là họ thích làm gì, ra trường họ sẽ làm gì thì 95% không ai trả lời được, tất cả đều học để chờ bằng tốt nghiệp và những gì đang học chỉ để cày điểm cho một bằng tốt nghiệp đẹp. Có bằng, ra trường rồi tính.
Và mình không phải như những cô gái điển hình mong muốn một cuộc sống yên bình với một tấm bằng ĐH, rồi kiếm được một công việc ổn định, lấy chồng tốt, sống an nhàn. Đó không phải là một hy vọng xấu gì nhưng là cuộc sống chờ đợi may mắn. Còn mình muốn phải tự tạo vận may cho chính mình, mình muốn tuổi trẻ qua đi mà để sau này nhớ lại không hối tiếc. Mình quyết định khởi nghiệp".


Sau trận khóc ấy, Phương quyết định phải làm một cái gì đó, bất kể là cái gì để được trải nghiệm từ thực tế, học từ thực tế. Thế là trong khi bạn bè vẫn miệt mài cày điểm số cao, Phương bắt tay vào kinh doanh. Phương chạy vạy khắp nơi, huy động mọi nguồn tiền nhỏ nhất có được và lê la khắp trên mạng, hỏi được kinh nghiệm mở cửa hàng quần áo. Từ một cửa hàng thời trang trong ngõ nhỏ, đến năm 3 ĐH cô đã mở được 3. Việc này đối với Phương "không phải để kiếm tiền mà là để kiếm vốn", để xây dựng một cơ nghiệp.

Cuối cùng, đến năm thứ 4 ĐH Phương đã mở một trung tâm tiếng Anh và một nhà hàng mỳ Ý. Bước vào nhà hàng của Phương, nhiều người cảm giác mình đang bước vào căng tin sạch đẹp của một ngôi trường ĐH. Không có một chút không khí xô bồ mua bán, khách ăn chủ yếu là sinh viên và họ đến đây ăn mỳ với những câu chuyện học hành, lập nghiệp, người ăn có thể thoái mái bày sách ra học, ngồi ở quán hàng tiếng đồng hồ để học mà không hề lo lắng về thời gian. Và giá mỳ của nhà hàng thì chỉ bằng 1/2 giá của các nhà hàng khác, mặc dù đầu bếp đều đến từ các khách sạn lớn được Phương đến tận nơi xin làm hợp đồng nấu theo giờ. 


Nhân viên nhà hàng thân thiện với đồng phục chỉnh chu.


Còn trung tâm tiếng Anh của Phương, cô kể với giá khóa học chỉ bằng 1/2 giá thị trường, nhưng giảng viên đều là người nước ngoài có chứng chỉ quốc tế, cơ sở vật chất, giáo trình bài bản. Trung tâm còn miễn phí lớp học cho những sinh viên thuộc hộ nghèo.


Một lớp học của Trung tâm.


Một trong những giảng viên của lớp học.

Nghe qua tưởng chừng quá trình khởi nghiệp kinh doanh của Phương cũng nhẹ tênh giống như cách cô nói về thu nhập, tuy nhiên Phương nói:
"Trước khi khởi nghiệp mình cũng được nghe các anh chị chia sẻ nhiều về những khó khăn gặp phải và mình luôn xác định tư tưởng rằng'' khó khăn lúc nào cũng có. Nếu mình bỏ cuộc 1 lần thì mình sẽ rất dễ dàng bỏ cuộc những lần tiếp theo nữa và mình mãi mãi không làm được gì. Vì thế mình phải tìm mọi cách xoay xở, tìm giải pháp để giải quyết nhanh khó khắn đó. Dần dần thành thói quen hàng ngày và giờ khó khăn đến mình chỉ cười thôi.
Thời gian đầu khi mở trung tâm tiếng Anh mình lỗ vốn vì đầu tư ban đầu nhiều, khách hàng chưa có nhiều. Mình chấp nhận lỗ, đến tháng thứ 3 mới bắt đầu ổn định dần".
Ba năm qua, cô nói rằng điều là cô nhận được nhiều nhất từ công việc kinh doanh, đó là kinh nghiệm, dám đối đầu với khó khăn. Còn nếu nghe ai đó nói rằng con gái như Phương mà ham mê công việc, thành công như thế, thì dễ bị già trước tuổi. Phương chỉ cười, nói: "Nếu ngày trước mình chấp nhận một cuộc sống bằng phẳng, không khởi nghiệp thì bây giờ còn già nhiều đi nữa vì nhàm chán. Nhiều người nói rằng mình máu me kinh doanh, nhưng thực ra mình chỉ "máu me" làm việc để có một cuộc sống đích thực, ý nghĩa, không chờ đợi vào một người đàn ông như phần nhiều các cô gái bây giờ đang nghĩ".
Phương cho biết, những gì cô bạn làm đều nhằm mục đích tạo giá trị tinh thần cho bản thân và cho xã hội và mục tiêu lợi nhuận không đặt lên hàng đầu, luôn mong muốn tạo dựng sự khác biệt. Quan điểm của Phương trong kinh doanh là: ''Nếu tạo ra 1 sản phẩm tốt mà giá cao thì thường thôi, nhưng tạo ra những sản phẩm cao cấp mà giá sinh viên mới là điều đáng làm'' . Ngoài ra, khi nhìn vào Phương, ai cũng hiểu vì sao cô nói thế. Một vẻ bề ngoài giản dị, không cầu kỳ kiểu cách, điện thoại, xe Phương dùng đều là những hàng bình dân.
Khi nhìn vào nhiều người sẽ ngưỡng mộ Phương, gia đình và họ hàng rất tự hào và hãnh diện về cô. Thế nhưng đối với Phương, những gì cô làm chưa có lớn cả, bởi những gì mình làm được chỉ là 1 phần nhỏ trong sự nghiệp mà Phương sẽ theo đuổi thôi. Tiếp theo gần nhất sẽ là mở trường mầm non, làm đẹp giá mềm cho sinh viên, 1 chuỗi nhà hàng cao cấp hơn... và nhiều dự án đang ấp ủ. Và tất nhiên, với giá cả dễ chịu nhất. Thành công là thế, nhưng không ai biết, Phương vẫn chưa tốt nghiệp ĐH. Việc kinh doanh bận rộn, khiến cô chưa kịp thi hết môn để ra trường, bất ngờ hơn, nếu tốt nghiệp, bằng ĐH của Phương chỉ là bằng trung bình.
Khi được hỏi về số tiền kiếm được, Phương chia sẻ hiện tại thì hầu như tiền cô bạn kiếm được giành để phát triển và mở rộng kinh doanh của mình cho hoành tráng và chuyên nghiệp hơn. Còn sau này có nhiều tiền thì 90% tài sản của cô sẽ làm từ thiện và giúp người nghèo. Câu nói chốt tưởng như đùa nhưng lại khiến những ai biết Phương đều thấy tin tưởng: "Mình chắc chắn sau này sẽ rất giàu nên 10% tài sản đủ cho một cuộc sống tốt rồi".

Theo Tri Thức Trẻ

Làm giàu từ những đồ bỏ đi

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 19:20, under | No comments

Nhìn khối tài sản có trong tay của anh Nguyễn Văn Thưởng, Giám đốc Công ty Thương mại và Dịch vụ Thưởng Thưởng với hàng trăm công nhân, không ai có thể nghĩ rằng anh đã đi lên từ nghề tân trang đồ bỏ đi và thu mua… đồng nát.


Mở chợ bán đồ cũ


Anh Thưởng tâm sự 4 năm trong quân ngũ đã rèn cho anh sự tỉnh táo, mạnh mẽ và trên hết là sự quyết tâm, “đã quyết làm việc gì thì sẽ làm cho kỳ được, và phải làm tốt hơn những người đã từng làm trước”. Năm 2009, anh cùng người em trai đứng ra chuyên nhận chuyển nhà, văn phòng trọn gói cho các công ty, xí nghiệp và người dân. Anh nhận ra, nhiều vật dụng mà người ta bỏ đi vẫn có thể sử dụng tốt. Chỉ cần tân trang, sửa chữa vẫn còn có ích cho nhiều người chưa có điều kiện thay vì phải đem bỏ đi vừa lãng phí lại gây hại cho môi trường. Ý tưởng kinh doanh mới chợt nảy ra. Anh quyết định, song song với việc chuyển nhà, văn phòng anh sẽ kiêm luôn việc thanh lý những đồ vật cũ do họ bán lại. Dần dần anh mở rộng thu mua của tất cả mọi người, ai có nhu cầu bán tìm đến anh đều sẽ có một cái giá cả hai bên đều hài lòng. 
Lấy chuyện tuổi ấu thơ gian khó để làm phương châm cho con đường kinh doanh đồ cũ của mình, anh Thưởng kể lại câu chuyện về chiếc áo nặng 2 kg để chứng minh cho mọi người thấy những đồ cũ vẫn luôn có giá trị: “Mấy ai bây giờ biết câu chuyện cái áo của tôi lúc đầu may nặng có 2 lạng, đến khi bỏ đi nặng tới 2 cân. Một gia đình đông anh em như gia đình tôi, chiếc áo anh cả mặc, đến khi người em út bỏ đi vá chằng vá đụp biết bao lần, cứ lớp này đè lên lớp khác, khi không còn vá được nữa chẳng nặng tới 2 cân. Giờ nhiều người có điều kiện, không còn mấy người phải mặc những chiếc áo vá như thế. Nhưng ấu thơ trong tôi đã dạy tôi rằng, đồ vật lúc nào cũng có giá trị của nó kể cả đã qua sử dụng. Tôi muốn những đồ tôi mua rẻ được có thể đến tay những người ít có điều kiện với giá hợp lý nhất”. 
Ban đầu, anh thuê một cửa hàng có mặt bằng khoảng 500m² ở khu vực Bắc Thăng Long làm nơi tập kết hàng hóa và trao đổi mua bán. Nhưng một thời gian ngắn sau đó, công việc nhanh chóng tiến triển, diện tích này không còn đáp ứng được nhu cầu của công việc. Nhận thấy khu chợ đầu mối Bắc Thăng Long bị bỏ không từ nhiều năm, với diện tích lên tới 20.000 m² chắc chắn là nơi lý tưởng cho việc kinh doanh của anh. Sau nhiều khó khăn để có được địa điểm kinh doanh, chợ đồ cũ của anh đã được đi vào hoạt động. Giờ đây anh đã gây dựng được tên tuổi công ty, mọi người nhiều nơi bắt đầu tìm đến anh. Giờ anh đã có đội ngũ hơn 100 nhân viên lành nghề, trong đó có nhiều người vừa đi học vừa đi làm. Có người chia sẻ, làm việc ở đây, chính là một cơ hội lớn để được thực hành mà không phải trường lớp nào cũng đủ điều kiện. Anh chia sẻ anh muốn gây dựng khu chợ và tập trung dạy nghề cho các nhân viên để nhân viên của anh khi tự ra thương trường có thể sống khỏe, sống tốt với vốn kiến thức học được ở đây - để “bất cứ nhân viên nào của chợ đồ cũ Bắc Thăng Long khi vấp ngã đều có người sẵn sàng đưa tay giúp đỡ”.



Mua tất cả những thứ bỏ đi

Chia sẻ về công việc, anh cho biết điều anh hối tiếc nhất cho đến thời điểm này chính là hàng anh bán ra phần lớn cho người giàu chứ không phải cho những người nghèo không đủ điều kiện như ý định ban đầu của anh. Bởi từ khi anh đã có tiếng tăm trên thương trường, anh cũng nhận được nhiều đồ thanh lý từ những nhà hàng khách sạn nổi tiếng như Metropole, Hilton… và phần lớn những đồ vật mua ở đây đều được những hộ kinh doanh lớn mua lại vì vừa chất lượng, vừa rẻ. Có mặt tại xưởng của anh bản thân tôi cũng choáng ngợp bởi la liệt hàng hóa. Từ những đồ nhỏ như cái đèn dầu, đèn chụp, điện thoại bàn, tranh ảnh cho tới những bộ bàn ghế gỗ cỡ lớn, những bộ máy cán giấy, máy in khổng lồ. Thậm chí là cả những vò rượu lớn của một hàng rượu trên phố Lò Đúc thanh lý… Anh cho biết bất cứ thứ gì anh cũng thu mua. Có nhiều thứ để lâu cũng bị hỏng, không còn giá trị sử dụng đến lúc này anh lại cho tháo dỡ, bộ phận nào dùng được thì giữ lại, không lại đem bán để tái sử dụng. Anh đã từng mua và bán những thứ đồ mà cho đến nay vẫn chưa biết đó là cái gì. Khi là cái bình vừa to vừa dài, có ống hút mà chẳng biết châm lửa ở đâu. Khi là cái hộp sắt cũ kỹ mà ngay cả các nhân viên kỹ thuật lành nghề nhất của anh cũng không biết mở. Nhiều người đã từng tìm đến anh để có thể sở hữu những món đồ độc đáo với giá rẻ đến mức bất ngờ.
Trong số những món đồ anh mua được có lẽ ấn tượng nhất là chiếc sập lớn làm bằng gỗ trắc với những chạm trổ bốn mặt vô cùng tinh xảo. Cách đây gần 3 năm, anh đã bỏ ra 300 triệu để mua. Theo anh, đó là một mức giá bình thường, không hề rẻ. Song, chỉ vài năm sau, giá gỗ trắc đắt lên chóng mặt, chỉ tính riêng tiền gỗ, chiếc sập kia đã có giá tới hơn 1 tỷ, chưa kể những chạm trổ tinh xảo. Bởi vậy anh nhất quyết không bán mà sẽ giữ làm kỷ niệm. Món đồ thứ hai anh muốn kể đến là bộ bàn ghế bằng gỗ sưa anh mua được trong một hoàn cảnh vô cùng may mắn. Khi nhân viên thu mua gọi điện về, chỉ tả qua hình dáng anh đã đoán biết là gỗ sưa. Nhanh chóng giao dịch được thực hiện, chỉ với 2 triệu đồng đầu tư nhưng đã có khách trả tới cả trăm triệu. Hiện bộ bàn ghế vẫn được anh để trong phòng tiếp khách. 



Du lịch đồ cổ

Anh Thưởng đang có mong muốn mở một khu chợ đặc biệt mang tên “chợ văn hóa đồ cũ, đồ cổ”. Anh cho rằng đó sẽ là nơi mọi người tập trung những cổ vật để tất cả đều có thể cùng chiêm ngưỡng, giao lưu, mạn đàm và trao đổi theo hình thức ký gửi. Du khách thập phương từ đó sẽ có một điểm đến để chiêm ngưỡng những cổ vật quý giá khắp cả nước thậm chí cả ở nước ngoài. Anh dự định sẽ lập một quỹ với số tiền tương đối lớn để làm đảm bảo cho những đồ vật được gửi tại đây. Anh cho rằng, biết đâu, một ngày nào đó, khi khu chợ thành công, anh sẽ trở thành người đặt những viên gạch đầu tiên cho một hình thức du lịch mới: Du lịch đồ cổ.
Hiện anh vẫn thừa sức sống tốt với những gì đang có, đủ sức lo cho cả trăm nhân viên của mình mà chẳng cần đầu tư vào đâu. Nhưng anh khẳng định sẽ thực hiện tới cùng dự định “du lịch đồ cổ” của mình Và biết đâu đấy, người đàn ông này sẽ thực hiện được hoài bão to lớn - xây dựng thành công một khu “chợ văn hóa đồ cũ đồ cổ”.


Đỗ Nguyễn

Chuyện làm giàu từ tay trắng vĩ đại nhất mọi thời đại

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 09:41, under | No comments

Từ một công nhân dệt nhập cư Mỹ nghèo khổ, Andrew Carnegie đã dựng nên sản nghiệp đồ sộ và trở thành người giàu nhất thế giới.


Khả năng của Carnegie
 nhìn trước mọi thứ sẽ thay đổi như thế nào.

Từ bao đời, dòng họ Carnegie luôn gắn bó với những khung cửi dệt may bằng tay. Nhưng cuộc cách mạng công nghiệp với sự ra đời của khung cửi chạy bằng hơi nước đã khiến công việc kinh doanh của gia đình phá sản.
Andrew sau này nhớ lại, thời điểm đó, gia đình ông nghèo tới nỗi cha phải đi cầu xin người khác một việc làm. Điều đó khiến trái tim ông như bị bóp nghẹt vì đau đớn.
Năm 13 tuổi, ông bắt đầu làm việc trong phòng hơi nước của một nhà máy dệt. Ban đêm, khi đi ngủ, ông thường gặp ác mộng về những cỗ máy hơi nước nổ tung.
Sau đó, Carnegie làm nhân viên tại một văn phòng điện tín. Nhiều năm làm việc tại đây, ông cố gắng quen biết những người quan trọng trong thành phố.
Năm 17 tuổi, Carnegie làm người đánh điện tín kiêm trợ lý cho một nhân viên đường sắt địa phương với mức lương ấn tượng, 35 USD/tháng. 10 năm sau, vai trò của ông với công ty đường sắt ngày càng quan trọng.
Carnegie bắt đầu tính chuyện đầu tư. Sau khi rót 217 USD vào một công ty xe hơi, ông thu về khoản lãi 5.000 USD/năm. Sau đó, ông giúp một công ty xây các cầu dành riêng cho xe lửa.
Các khoản đầu tư sinh lời lớn tới nỗi khoản lương 2.400 USD/năm chỉ chiếm 5% thu nhập của ông. Năm 1865, Carnegie chuyển tới New York, nơi ông và mẹ sống trong phòng hạng sang khách sạn St Nicholas.
Năm 1873, Carnegie đặt những viên gạch đầu tiên cho ngành kinh doanh thép của mình. Hơn 10 năm sau, Carnegie Steel đã lớn mạnh thành một đế chế nhờ ông chủ của nó đã áp dụng tiến bộ khoa học ngay từ đầu.
Nhà sử học John Inghan cho biết: Theo tôi, thiên tài của Carnegie là điều quan trọng nhất. Đó là khả năng nhìn trước mọi thứ sẽ thay đổi như thế nào.
Năm 1897, Carnegie trở về Scotland và mua lâu đài Skibo rộng mênh mông. Ông gọi nơi đây là Thiên đường trên mặt đất.
Trước năm 1900, Carnegie Steel sản xuất hơn nửa số lượng thép của toàn nước Anh.
Năm 1901, Carnegie, lúc này 66 tuổi, bán công ty thép cho JP Morgans với giá 480 triệu USD và bỏ túi một nửa số tiền này. Công ty mới có tên United States Steel Corporation.
Xin chúc mừng ngài Carnegie. Giờ đây, ngài là người đàn ông giàu nhất thế giới - Morgan từng nói với Carnegie như vậy. Nhưng ông đã khiêm tốn trả lời: Tôi tự hỏi liệu tôi có thể kiếm thêm 100 triệu USD nữa không.
Người đàn ông chết đi trong giàu có là chết đi trong hổ thẹn - luôn tâm niệm điều này, Carnegie dành 18 năm cuối đời cho việc từ thiện. Ông đã quyên góp cho gần 3.000 thư viện, công viên, học viện, bảo tàng và hòa bình thế giới.

Theo Khánh Huyền


VTC/BI


“Thằng ở tù về” thành… tỷ phú

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 09:36, under | No comments

Mãn hạn tù trở về quê hương, tiếng xấu về Huy vẫn không dứt. Hàng xóm láng giềng ai cũng nghĩ rằng thả thằng này ra chẳng khác gì thả hổ về rừng. Họ  nhìn Huy với con mắt lạnh nhạt, họ bảo tốt nhất là tránh xa “thằng ở tù về”. Ngay cả đến những người thân của Huy cũng không mấy ai dám đặt niềm tin vào một đứa ngổ ngáo như Huy


Nguyễn Phạm Thiên Huy

Đứa con bất trị
Nguyễn Phạm Thiên Huy sinh năm 1984, là con út trong một gia đình khá giả ở 107 Nguyễn Chí Thanh - TP. Huế. Từ nhỏ, Huy được gia đình hết sức chiều chuộng, đặt nhiều hy vọng. Nhưng chính sự chiều chuộng đó đã làm cho Huy chểnh mảng việc học và lao vào những thói hư tật xấu. Ngay từ khi đi học, Huy đã tỏ ra là kẻ bất cần, thường xuyên gây sự với chúng bạn, không biết sợ ai. Chỉ cần đứa trẻ nào làm Huy thấy “ngứa mắt” là đánh. Càng lớn Huy càng trở nên lì lợm, ngang ngược hơn. Chán quậy ở trường, Huy nghĩ ra nhiều cách trêu trọc, quậy phá ở địa phương khiến nhiều lần bố mẹ phải “muối mặt” đi xin lỗi hàng xóm vì… con dại cái mang.
Với những trò quậy phá không “đụng hàng” của mình, Huy ngày càng  tỏ ra bất trị. Mọi người thành ra “ngán” Huy nên bỏ mặc con muốn làm gì thì tùy. Khi đang học lớp 10, một người bạn rủ đi “rửa hận” hộ và Huy đã chấp nhận để ra oai. Trong trận hỗn chiến đó, Huy bị lĩnh án 6 tháng tù giam vì tội “Cố ý gây thương tích”, phải chấp hành án tại nhà giam Thừa Phủ. Huy tâm sự: “Lúc đó, mọi người đều coi tôi bất trị, nên cứ để cho pháp luật trị. Tôi cũng bị coi như đồ bỏ đi rồi, chỉ có mẹ tôi vẫn còm cõi thường xuyên đến thăm và mang cho tôi những quyển sách viết về kiến trúc, đồ cổ, cây cảnh. Chấp hành án tại nhà lao tôi mới thấm thía câu nói “Một ngày ở tù, nghìn thu ở ngoài”. Nhưng chính trong sự hỗn độn của nhà giam đã dạy cho tôi biết bao điều, đó là ước mơ lương thiện, cách sống làm người, cách kiếm miếng ăn...”.


Sự ân hận
Mãn hạn tù trở về quê hương, tiếng xấu về Huy vẫn không dứt. Nhiều người nghĩ rằng thả gã ra chẳng khác gì thả hổ về rừng. Bố, anh em, hàng xóm vẫn nhìn Huy với con mắt lạnh nhạt, nhiều người thấy bóng dáng “thằng ở tù về” là tránh. Huy không giận họ mà trái lại, thấy buồn vì mình đã từng lỗi lầm, điều đó giúp anh có thêm quyết tâm để làm lại từ đầu. Huy bắt tay ngay vào những dự định là ngày đi học, tối lại cặm cụi theo thầy học nghề. Biết chẳng ai tin tưởng cho mình vay vốn làm ăn lớn ngay nên với chút vốn ít ỏi của mình, Huy tìm cách làm ăn nhỏ nhưng may mắn có hiệu quả ngay.
Với kiến thức được học, được dạy, Huy đi khắp nơi tìm mua những cây cảnh về trồng, tạo dáng, sau đó thì mang đi bán. “Tích gió thành bão” cho đến khi có số vốn nhất định Huy quay sang buôn chậu cảnh, trâu bò và chứng tỏ với mọi người mình đang làm lại cuộc đời.
Nhờ đi khắp nơi mua cây cảnh mà anh có cơ hội được tiếp xúc với những đường nét chạm trổ tinh xảo trên những ngôi nhà Rường ở Huế. Chính việc tiếp xúc thường xuyên này đã khơi dậy trong anh niềm đam mê. Huy nghĩ ngay đến việc xây mới và phục dựng nhà Rường cổ. Ban đầu, anh đã đi thu gom tất cả các khúc gỗ từ những nhà Rường bị vứt bỏ về nghiên cứu, tìm gặp những nghệ nhân, những thợ giỏi về chạm trổ để học, tìm kiếm tài liệu để nghiên cứu, rồi tự mày mò học cách chạm trổ, lắp ghép... Hơn 2 năm sau, khi tay nghề khá vững thì cũng là lúc phong trào xây nhà Rường, phục chế nhà Rường để làm kinh doanh của các đại gia trên đất Huế và nhiều địa phương khác nở rộ đã thúc giục anh phải thành lập đội thợ của riêng mình. Huy nhớ lại: “Nói thì đơn giản vậy thôi nhưng để làm được đâu phải dễ vì khi ấy tôi mới 20 tuổi, vốn liếng không có nhiều lại mang tiếng là kẻ ngỗ ngược, từng vào tù ra tội. Nhiều người được tôi mời về làm việc với mức lương hậu hĩnh nhưng họ đã chỉ thẳng vào mặt tôi mà rằng “tau mà phải làm thuê cho mi à?”.
Sự ân hận, sự nhẫn nại của Huy đã có tác dụng là dần dần lấy lại được niềm tin của mọi người. Anh đã thuyết phục được một số thợ giỏi để cùng đi làm. Có đội thợ rồi, anh lại gặp phải khó khăn khác đó là không ai tin tưởng giao cho mình ngôi nhà cổ để cho một người trẻ tuổi phục dựng, không đại gia nào dám bỏ ra cả đống tiền để cho một kẻ không được đào tạo qua trường lớp. Suy nghĩ mãi cuối cùng anh đã nghĩ ra cách là đi mua những ngôi nhà cổ, gỗ cũ về phục chế lại, dựng thành khung rồi chụp ảnh đem đi “chào hàng” cùng với cam kết “Nếu phục dựng hỏng sẽ bồi thường, làm mới xong nếu không đẹp thì không lấy tiền”. Cuối cùng thì anh cũng tìm cho mình được những hợp đồng chỉ một vài chục triệu, tạo động lực làm những hợp đồng lớn hơn.
Năm 2005, Huy được ông chủ tiệm vàng Duy Mong tin tưởng, ký hợp đồng xây khu nhà Rường “Tịnh tâm kim cổ” với giá 5 tỷ. Khi ấy anh mới chỉ 21 tuổi, hợp đồng nói rõ, khi nào giao chìa khóa mới thanh toán tiền. Ngay sau khi ký được hợp đồng, anh phải đích thân đến đo đạc khu đất, lên kế hoạch sắp xếp từng khu nhà, khu non bộ, cây cảnh như thế nào… Để giao nhà đúng hợp đồng, anh đã huy động hơn 200 thợ làm trong 3 tháng thì xong. Khi nhận nhà, thấy bố cục không gian hài hòa, những nét chạm khắc rồng phượng tinh xảo, chủ nhà còn thưởng thêm cho anh một khoản tiền lớn. Cũng từ đây, tên tuổi của anh cũng được nhiều người biết đến, những hợp đồng cũng ngày càng nhiều hơn. Huy đã phục dựng một số công trình lớn ở Huế  như chùa Châu Lâm, Diệu Ngộ, Huyền Trân Công Chúa… Có điều kiện Huy mở thêm xưởng mộc ở Sài Gòn, Quảng Trị, An Giang và dự tính sẽ mở rộng hoạt động ra cả nước. Số thợ chính quy làm việc thường xuyên cho Huy đã lên đến hơn 80 người.
Ước mơ tạo công ăn việc làm cho nhiều người, kể cả những người tàn tật, từng lầm lỗi cũng được ông chủ 8X đón về tạo nghề. Trong số đó có những người đã từng ở tù đến hơn 10 năm. Huy cũng xót xa cho những di tích cổ bị tàn phá bởi mưa nắng và thời gian khắc nghiệt, nhiều di tích bị “tân trang” không còn đẹp như ban đầu nữa. Anh ước trả lại những vẻ đẹp vốn có cho di tích bằng việc phục dựng một cách bài bản và chuyên nghiệp. Trẻ và táo bạo, năng động và sáng tạo, Huy đã tìm thấy mình và giá trị bản thân, để lấy lại niềm tin trong mắt mọi người. 

Người đàn ông hỏng mắt, cụt tay, ăn mày thành tỷ phú

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com 09:30, under ,, | No comments

Đôi mắt hoàn toàn không nhìn thấy ánh sáng, đã vậy bàn tay trái lại bị cụt, bàn tay phải rất khó cử động, nhưng ông Trần Văn Đàm (tổ 4, phường Phú Hiệp, TP. Huế) lại là người trồng và tạo thế cây cảnh giỏi bậc nhất miền Trung.

Biệt tài tạo thế cây cảnh trong bóng tối đã đưa ông từ một kẻ ăn xin nơi đầu đường xó chợ trở thành tỷ phú.

Hát rong để mưu sinh và… lấy vợ đẹp

Sinh ra trong một gia đình nghèo, bố mẹ là cửu vạn ở chợ Đông Ba, nên tuổi thơ của ông Đàm là chuỗi ngày cùng cực. Lên 5 tuổi ông đã phải theo anh chị trong nhà lang thang khắp TP. Huế nhặt ve chai kiếm tiền mua gạo.
Vào đời từ rất sớm nhưng ông vẫn học giỏi và nổi tiếng là cậu học sinh luôn có những sáng tạo đặc biệt. Nhưng học đến lớp 5 thì ông phải nghỉ học để sang chợ Đông Ba làm nghề bốc vác thuê. Sau ngày miền Nam giải phóng, ông xung phong vào đội thanh niên của TP. Huế đi xây dựng vùng kinh tế mới ở xã miền núi Hồng Tiến của huyện Hương Trà.


Dù hỏng mắt, cụt tay, song 
ông Đàm vẫn tạo dáng cây cảnh rất tài hoa

Chỉ sau chưa đầy một năm đến vùng kinh tế mới, tai họa đã giáng xuống chàng thanh niên 24 tuổi tràn đầy khát vọng sống này. Trong lúc khai phá đất hoang, ông đã cuốc phải 2 quả bom bi sót lại sau chiến tranh. Hai quả bom phát nổ cùng lúc khiến ông gục xuống.
Tỉnh dậy trong bệnh viện, ông đau đớn tột cùng vì đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng, bàn tay trái không còn, bàn tay phải thì nát bét. Bác sĩ bảo ông ngoài bị mù mắt, cụt tay còn bị gần 30 viên bi từ 2 quả bom bắn sâu vào cơ thể.
Sau gần 5 tháng nằm viện, gia đình phải đưa ông về nhà tại TP. Huế vì gia sản đã khánh kiệt. Trong nỗi tuyệt vọng tột độ, nhiều lần ông đập đầu vào thành giường để tự tử nhưng cuộc đời bắt ông tiếp tục phải sống.
Sau một thời gian, được sự động viên của gia đình, ông quyết tâm đứng dậy tự kiếm sống. Sau nhiều ngày trằn trọc, biết mình không còn khả năng làm bất cứ việc gì nên ông quyết định kiếm tiền bằng nghề ăn xin.
Từ đó hàng ngày ông ôm đàn dò dẫm trên các tuyến phố hát rong xin người qua đường bố thí. Giọng hát trầm buồn, chất chứa nỗi đau số phận có sức mạnh như thôi miên của ông khiến người đời say đắm nên ông kiếm đủ ngày 3 bữa cơm.
Những ngày lang thang hát rong khắp đầu đường xó chợ đã giúp ông lấy được một cô gái duyên dáng, nết na làm vợ.
Thuở ấy, bà Nguyễn Thị Phước, vợ ông, là một cô gái lãng mạn, con cưng của một chủ quầy hàng tạp hóa giàu có tại chợ Đông Ba.
Hầu như ngày nào đến chợ hát ông cũng được bà Phước cho nhiều tiền và mời vào nhà ăn cơm. Nguyên nhân là bởi giọng hát, tiếng đàn vừa lãng mạn vừa chất chứa nỗi buồn của ông đã khiến bà Phước say như điếu đổ. Ngày nào chưa thấy ông đến hát là bà nhớ nhung đến mức đứng ngồi không yên.
Từ chỗ say mê giọng hát của ông Đàm, bà Phước chuyển sang yêu thương người đàn ông mù mắt, cụt tay này không hay.
Để hóa giải sự ngăn cấm của người thân, bà Phước nhiều lần vờ đòi tự vẫn khiến gia đình không dám ngăn cản cuộc tình của mình nữa.
Rồi hai ông bà cưới nhau trong hạnh phúc đến chảy nước mắt. Để chứng minh khả năng vượt khó của mình và chồng, bà Phước không nhận bất cứ món quà hồi môn nào của bố mẹ đẻ khi xuất giá.

Trong bóng tối vẫn… làm đẹp cho đời
Một thời gian sau ngày lấy vợ, thấy nghề hát rong xin tiền không thể đưa lại no ấm cho gia đình nhỏ của mình, nên hằng đêm ông Đàm trăn trở tìm một nghề kiếm sống ổn định hơn.
Rồi nhiều người cười nhạo báng khi thấy ông chuyển sang nghề… trồng cây cảnh. Không cười sao được khi một người mắt thì mù, tay thì cái cụt, cái liệt mà đòi kiếm sống bằng nghề trồng và tạo thế cây cảnh vốn đòi hỏi phải có đôi mắt nghệ thuật và đôi tay khéo léo.
Ông không quan tâm những lời ong tiếng ve của người đời mà chỉ chú tâm để làm bằng được công việc mới của mình.


Vườn cây bạc tỷ của ông Đàm

Thực ra chuyện ông Đàm đến với nghề cây cảnh không phải hoàn toàn viển vông như nhiều người nghĩ. Bởi ít nhất ông cũng từng được nhiều người khen ngợi là dù hỏng mắt, cụt tay nhưng có biệt tài tạo thế cây cảnh hiếm người sánh bằng.
Số là, khoảng 2 tháng sau ngày cưới vợ, trong một lần mò mẫm lên phường Kim Long hát rong, vì mê mẩn giọng hát của ông nên một chủ vườn cây cảnh ở đây mời ông vào nhà uống nước.
Sau khi cho ông khá nhiều tiền, vị chủ vườn hỏi ông có thích cây cảnh không để ông ta tặng một cây làm quà. Mặc dù hoàn toàn mù mờ về cây cảnh nhưng ông Đàm lập tức đồng ý nhận cây và được chủ vườn cho người chở về tận nhà.
Từ đó, hàng ngày, ngoài những giờ rong ruổi hát rong kiếm sống, ông Đàm mò mẫm chăm sóc và tạo thế cho cây cảnh mà mình được tặng. Sau khoảng 2 tháng cần mẫn, ông đã tạo cho cây mưng được tặng ấy thành một dáng đặc biệt khiến nhiều người bị hớp hồn.
Mê mẩn cây mưng đó của ông, một đại gia ở TP.Huế đã mua với giá 5 triệu đồng, một số tiền rất lớn đối với gia đình ông thuở đó. Sau lần đó, ông đã ấp ủ việc chuyển sang nghề làm cây cảnh.
Công việc đầu tiên của ông Đàm khi chuyển sang nghề trồng cây cảnh là đi đào những gốc mưng để đưa về trồng trong vườn. Vì khuyết tật nên khi đào cây rất nhiều lần ông bị ngã, mặt mày, tay chân tứa máu.
Bằng sự kiên trì có một không hai, những gốc mưng do ông đào về trồng, chăm sóc đã cho kết quả tốt. Vượt trên những khiếm khuyết của bản thân, với óc sáng tạo, tưởng tượng hết sức phong phú, ông đã tạo ra những thế cây ấn tượng độc nhất vô nhị.
Những người mê cây cảnh, kể cả những tay chơi cây cảnh sừng sỏ khi xem những chậu cây của ông đều phải ngỡ ngàng. Sau thành công bước đầu, ông bàn với vợ làm đơn vay vốn của Hội Người mù tỉnh để mở rộng kinh doanh cây cảnh. Chỉ sau khoảng 2 năm vào nghề, ông và vườn cây cảnh của mình đã nổi tiếng khắp miền Trung.
Hiện vườn cây cảnh của ông Đàm có gần 3.000 gốc cây với đủ các loại cây quý hiếm cùng những thế, dáng mà ở Huế không ai có được. Những gốc cây này được đặt bán tại nhiều địa điểm, nhiều nhất là ở khuôn viên của Trung tâm văn thể mĩ TP. Huế, nằm trên đường Đống Đa. Nhiều gốc cây trong số này có trị giá từ 50- 200 triệu đồng.

Người thầy của những đại gia cây cảnh nức tiếng
Biệt tài tạo thế cây cảnh có một không hai của ông Đàm khiến hàng loạt tay kinh doanh cây cảnh sừng sỏ ở Thừa Thiên- Huế và nhiều tỉnh miền Trung tìm đến xin học hỏi kinh nghiệm.
“Đến nay tui đã truyền kinh nghiệm tạo dáng cây cho không biết bao nhiêu người. Chỉ sau khoảng 5 ngày được tui chỉ bảo, con mắt nghệ thuật của họ đã có những bước tiến vượt bậc”, ông Đàm khoe.
Theo ông Đàm, người chơi cây cảnh một khi đã có được “đôi mắt nghệ thuật” thì việc tạo dáng cây không có gì khó. Nói đôi mắt nhìn phải thật sự nghệ thuật là bởi cái nhìn ấy phải có nét riêng biệt, giàu tính sáng tạo, không sa vào những khuôn mẫu thông thường.
Nói về cách nhìn của mình, ông Đàm bảo, ông không phải nhìn bằng mắt mà “nhìn” bằng các giác quan khác như thính giác, khứu giác, vị giác, xúc giác, tri giác… Những giác quan này giúp ông nghe được tiếng thở, tâm tình của cây.
Trước một gốc cây cảnh cần tạo dáng, mặc dù không còn đôi mắt nhưng những giác quan khác giúp ông nhìn thấy hình thù hiện tại của cây, để rồi từ đó sáng tạo ra thế cây đặc biệt. Thế cây đó không giống với bất cứ cây nào và là một tác phẩm nghệ thuật nhiều công phu.
Ông Nguyễn Hoàng Thiên, một tỷ phú cây cảnh ở tổ 8, phường Phú Bài, thị xã Hương Thủy cho biết, nhờ sự truyền dạy của ông Đàm mà ông trang bị cho mình khả năng trồng và tạo thế cây cảnh xuất sắc.
“Tui học được ở ông Đàm khả năng sáng tạo để biến những gốc cây thành những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời. Ông Đàm đã cho tui biết rằng, tạo thế cây cảnh không phải chỉ bằng đôi mắt và đôi tay mà còn phải vận dụng tất cả những giác quan khác thì mới có những chậu cảnh quyễn rũ”, ông Thiên chia sẻ.
(Theo Báo Gia đình và Cuộc sống)